Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Trương Duy Nhất - Điều 258 BLHS và Chúng Ta

Mẹ Nấm - Trương Duy Nhất - Điều 258 BLHS và Chúng Ta

Là một người đã từng bị bắt giữ vì điều 258 Bộ luật Hình sự, "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân", tôi đặc biệt quan tâm đến phiên xét xử blogger Trương Duy Nhất.
Với cáo trạng đã nêu ông Trương Duy Nhất đăng tải 11 bài viết của bản thân và 1 bài viết của người khác làm "giảm uy tín, mất lòng tin của nhân dân đối với cơ quan Đảng, Nhà nước, tổ chức, xã hội và công dân" dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh của những người bất đồng chính kiến khác đã bị chụp mũ và bị tống giam bởi điều 88 và điều 79 BLHS.
Khác ở đây là ông Nhất đã từng là đảng viên, là người trong hệ thống truyền thông được xem như công cụ tuyên truyền của đảng Cộng sản. Ông Nhất không thể là một tên “phản động” như những gì mà hệ thống chính trị trước đây đã tô vẽ để bắt giam những người không phải là đảng viên.
Câu hỏi đặt ra nghiêm túc cho tất cả những người đã đọc blog Trương Duy Nhất, đặc biệt là 11 bài viết trong cáo trạng đã nêu là liệu ông Nhất có được quyền nói những điều mình nghĩ và chia sẻ nó với người khác bằng Internet hay không?
Người ta đặt ra nhiều giả thuyết về việc ông Nhất bị bắt giam, tôi không quan tâm đến điều đó. Cái tôi quan tâm là ông Nhất đã “mở miệng” và ông bị “bịt miệng” một cách thô bạo.
Có mặt tại phiên xử blogger Trương Duy Nhất tại Tòa án nhân dân Thành phố Đà Nẵng hôm ngày 4/03/2014, chứng kiến cảnh công an phân bổ lực lượng để canh gác và theo dõi những người có ý muốn tham gia phiên tòa công khai này tôi nhận thấy một điều ở đất nước này, họ sợ những con người “mở miệng” và sợ phải thấy sự ủng hộ công khai những người ấy.
Trương Duy Nhất không phải là một nhà hoạt động, toàn bộ những hoạt động của ông bị kết tội đều diễn ra trên mạng xã hội, vì vậy, ngoài những người thân mong ngóng được thấy ông trước phiên tòa để động viên tinh thần còn có bạn bè ông, những văn nghệ sỹ, những nhà báo, và nhiều blogger khác có mặt trước cổng tòa.
Tôi nghĩ, họ đến, không phải chỉ vì cá nhân Trương Duy Nhất, mà còn là để khẳng định chính kiến của mình.
Họ đến để bảo vệ quyền lên tiếng của mình dù biết sẽ bị bao vây giữa lực lượng an ninh thường phục với đủ máy móc thiết bị ghi hình.
Họ dừng xe dăm ba phút để hướng về cổng tòa không chỉ vì Trương Duy Nhất, mà còn để chứng kiến cảnh dàn binh bố trận của những người cầm quyền sẵn sàng bịt miệng người khác.
Họ cần thấy điều mà những khác mở miệng đã trả giá cho tự do ngôn luận.
Và quan trọng hơn hết là họ cần biết có rất nhiều người đã bước ra khỏi sự sợ hãi ngày hôm qua.
Quan sát và chia sẻ với vài người thân của blogger Trương Duy Nhất tôi biết gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn còn là áp lực cuộc sống với những người có liên quan đến anh. Tôi muốn siết chặt tay chị Phượng, vợ anh Nhất, chỉ để nói rằng tôi khâm phục chị, và tôi đã đến theo lời mời tham dự phiên tòa công khai của chị dù chỉ được đứng ở ngoài.
Trương Duy Nhất không hề cô đơn, khi người thân anh chờ đợi từ sáng sớm đến trưa chỉ để hét lên: “Nhất ơi, can đảm lên con”.
Anh không hề đơn độc khi có một người vợ luôn tin tưởng vào việc chồng mình làm.
Và anh sẽ không lẻ loi khi bạn bè tin rằng anh có quyền được nói điều mình nghĩ.
Tôi đã thấy nhiều người bước ra khỏi sự sợ hãi, để nói điều mình nghĩ qua phiên tòa xử Trương Duy Nhất.
Tôi đã thấy nhiều người ngập ngừng muốn tìm hiểu và thấy phân vân với cách nhà cầm quyền sử dụng lực lượng canh gác phiên tòa.
Hôm nay người ta có thể kết án Trương Duy Nhất một cách tùy tiện bằng bản án 2 năm tù và Chúng Ta im lặng, thì ngày mai hay ngày kia, mức án ấy có thể tăng lên bởi đã thành tiền lệ, thành thói quen.
Trương Duy Nhất cương quyết khẳng định mình vô tội trước tòa để bảo vệ quyền được nói của mình.
Và tôi hy vọng được thấy tập hợp những người không sợ hãi ngày càng đông hơn để bảo vệ quyền của chính mình.

Theo Dân Luận

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Phản ứng từ nước ngoài về phiên tòa Trương Duy Nhất

 Phản ứng từ nước ngoài về phiên tòa Trương Duy Nhất
Bản án 2 năm tù giam dành cho chủ trang blog “Một góc nhìn khác” - Trương Duy Nhất, tiếp tục gây quan ngại về tình hình trấn áp tiếng nói đối lập không chỉ cho những người viết blog trong nước; mà cả những người Việt đang ở tại nước ngoài.

Phản ứng

Mặc dù đang sinh sống hay có mặt tại nước ngoài, những người như ông Phạm Ngọc Cương từ Canada hay blogger Người Buôn Gió ở Đức trong thời gian qua tỏ ra hết sức quan tâm đến vụ bắt giữ và đưa blogger Trương Duy Nhất ra xét xử.
Blogger Người Buôn gió tại Đức có bài viết cho rằng “vụ án Trương Duy Nhất là một vụ án tiêu biểu về quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam bị đàn áp dưới con mắt quốc tế”.
Blogger này cũng đưa ra nhận định về hai mức án đối với ông Trương Duy Nhất. Một là dưới 2 năm và hai là từ 3 năm trở lên theo khung hình phạt từ 2 đến 7 năm qui định đối với những ai bị cho là vi phạm khoản 2, điều 258 Bộ Luật Hình sự.
Nguyên văn theo blogger Người Buôn Gió thì “nếu ngày mai phiên tòa kêu mức án dưới 2 năm, tức dưới khung hình phạt thì còn là một điều khiến dư luận chưa nghiêng về phía hoài nghi có thế lực nào đang cố đẩy Việt Nam xa khỏi sự hòa nhập quốc tế. Còn từ 3 năm trở lên. Thì đó là sự cay đắng. Sự kêu gọi ‘thay đổi’ trong bài viết đầu năm của thủ tướng không hề còn lại dấu ấn nào. Việt Nam không thay đổi gì hết về quyền con người, quyền tự do ngôn luận, Việt Nam sẽ thụt lùi và cô lập với thế giới.”
Sau khi nghe mức án hai năm tuyên với blogger Trương Duy Nhất, blogger Người Buôn Gió từ Đức đưa ra ý kiến:
“Nhận định của tôi về vụ án Trương Duy Nhất của nhà nước Việt Nam mang tính rất đặc trưng về quyền tự do ngôn luận vì anh Trương Duy Nhất không như những người khác bị kết tội về chính trị tham gia các tổ  chức, đảng phái; còn anh Trương Duy Nhất viết bài độc lập một mình, qua các bài viết anh thể hiện những quan điểm, cái nhìn của bản thân.
Ngay trong bản cáo trạng đó, nếu chúng ta gạt bỏ những câu chữ rườm rà đi, chúng ta thấy rõ ràng đây là một người bị kết tội vì nói lên những quan điểm, cái nhìn của họ. Họ căn cứ, có thông tin, có phân tích và đưa ra kết luận của họ. Như vậy việc xử như thế là đụng chạm đến và trấn áp quyền tự do ngôn luận!”
Tại Canada, nhóm bốn người trong đó có ông Phạm Ngọc Cương trước khi phiên xử blogger Trương Duy Nhất diễn ra đã có thư khẩn gửi cho ông chánh án tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng. Thư này được viết theo gợi ý từ nhân viên đại sứ quán Việt Nam tại Canada là ông Vũ Trần Phương.
Bức thư nhắc lại 3 điểm: thứ nhất là thắc mắc rằng đó có phải là phiên xử công khai hay xử kín, hai điểm tiếp theo là đề nghị được cấp giấy mời tham dự tòa cũng như cho phép một luật sư nhân quyền của Liên hiệp quốc tham gia quá trình tố tụng tại tòa. Tiếp đến thư nêu ra 5 ý kiến đề nghị ông chánh án tòa án thành phố Đà Nẵng tham khảo.
Đến sau khi phiên xử kết thúc, ông Phạm Ngọc Cương cho biết nhóm của ông không nhận được trả lời từ phía ông chánh án Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng.
000_Hkg9564658.jpg
Blogger Trương Duy Nhất tại phiên tòa ở Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng số 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014.
Và sau khi nghe mức án hai năm tuyên cho blogger Trương Duy Nhất về những bài viết đăng trên blog ‘Một góc nhìn khác’, ông Phạm Ngọc Cương có phản ứng như sau:
“Theo tôi nghĩ vụ xử anh Trương Duy Nhất là một vụ xử hoàn toàn phi lý. Tôi nghĩ, thứ nhất phải gạt bỏ điều đó ra khỏi luật pháp của Việt Nam; thứ hai nếu cố tình đem điều đó ra xử công dân, ép họ vào những điều như vậy thì chỉ làm xấu bộ mặt của Việt Nam và lại càng làm cho lòng dân không yên. Người ta còn cảm thấy không tin tưởng vào thể chế đó.”

Động thái của nhà cầm quyền

Theo blogger Người Buôn Gió, dù mức án đã tuyên là 2 năm tính từ ngày bắt giam ông Trương Duy Nhất, nhưng có thể ông này sẽ được cho về trước thời hạn:
“Từ trước đến giờ, những vụ xử về nói xấu, tuyên truyền, xuyên tạc Nhà nước thì thường mức án rất cao. Nhưng khi họ đưa ra xử vào thời điểm như thế này, theo tôi cân nhắc không xử quá 2 năm.
Từ căn cứ đó tôi thấy vì họ đã bắt anh Nhất rồi; giờ mà thả hay xử nhẹ dưới khung hình phạt đưa ra thì họ cũng ngại, cho nên họ phải xử ở mức 2 năm. Tuy nhiên tôi nghĩ, anh Nhất sẽ không đi tù trọn 2 năm.”
Ngay sau khi có bản án đối với blogger Trương Duy Nhất, đại sứ quán Hoa Kỳ ra thông báo bày tỏ quan ngại và kêu gọi chính quyền Việt nam phải trả tự do cho ông Trương Duy Nhất cũng như tất cả các tù nhân chính trị.
Đối với chất vấn đề tù nhân lương tâm tại Việt Nam, các cấp lãnh đạo Việt Nam lâu nay đều trả lời là tại Việt Nam không có tù nhân lương tâm mà chỉ là những tù hình sự vi phạm pháp luật Việt Nam. Ông Phạm Ngọc Cương có phản bác đối với lập luận đó:
“Tôi nghĩ rằng đó là một sự ngụy biện; tức các chuẩn mực của con người là chuẩn mực chung. Chẳng hạn những năm 30 của thế kỷ trước, không có ai khẳng định mang chủ nghĩa cộng sản về Việt Nam là một sự ngược đời cả.
Không ai nghĩ rằng mang chủ nghĩa cộng sản về Việt Nam là không hợp lý với tình hình của một nước nông nghiệp như vậy, vì chủ nghĩđó dành cho một nước hậu công nghiệp.
Thế nhưng Việt nam vẫn có chủ nghĩa cộng sản, đúng không? Cuối cùng cũng đi theo con đường chủ nghĩa cộng sản bao nhiêu năm nay!
Thành ra nếu bây giờ những người cộng sản Việt Nam mà không nhận thức ra được thực tế ‘qui luật phát triển là một, nhân quyền là một, quyền của con người và khả năng lãnh đạo, khả năng quản lý quốc gia là một cung cách thôi.
Đó là thành tựu chung của loài người để tiếp thu và phát triển’, thì đó là một sự ngụy biện.”

Hình thức đấu tranh

Theo nhận định thì cứ sau những đợt xử án về tội danh tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam, điều 79 âm mưu lật đổ chính quyền, hay xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tổ chức, công dân theo điều 258… số lượng người nhận thấy sự bất hợp lý của những điều khoản đó chiếu theo Hiến pháp Việt Nam cũng như các chuẩn mực quốc tế ngày càng đông thêm như ý kiến của blogger Người Buôn Gió sau đây:
“Tôi thấy càng ngày càng có nhiều người nhận thức ra điều luật 258 và những điều luật khác về tội tuyên truyền, lật đổ là những điều luật phi lý, và người ta đang đòi dẹp bỏ. Và số lượng người muốn bác bỏ, loại bỏ điều đó thì ngày càng nhiều hơn.”
Ông Phạm Ngọc Cương thì cho rằng mọi người Việt trong và ngoài nước cần lên tiếng và tiếp tục công việc đang làm cho một đất nước phát triển, tự do và dân chủ:
“Cá nhân tôi không muốn chuyện của người Việt cứ phải mang ra cho người nước ngoài, nhờ người nước ngoài can thiệp; và nhờ các tổ chức quốc tế, chính quyền các nước dân chủ lên tiếng can thiệp và gây sức ép với nhà cầm quyền Việt Nam.
Theo cá nhân tôi thì nhà cầm quyền Việt Nam nên biết cách hiểu phương án đối thoại với quần chúng và chấp nhận sự bất đồng về quan điểm, nhưng mục đích chung là để phát triển đất nước cho tốt đẹp lên.
Tôi nghĩ rằng trong tình hình hiện nay, xã hội Việt Nam đang phát triển thành một xã hội dân sự rất đúng xu hướng chung phát triển của nhân loại một cách tự phát. Tất cả các tổ chức đã ra đời, tất cả các tiếng nói đã bắt đầu lên tiếng và lên tiếng ngày càng mạnh mẽ.
Mỗi người đều làm tối đa khả năng của mình, người nào nghĩ đang làm tốt nhất cho Việt Nam thì cứ nên như vậy mà làm, thì sẽ có ngày đất nước Việt Nam có dân chủ, và sẽ có ngày mà những bản án như tòa án vừa kết tội anh Trương Duy Nhất phải mang ra xem xét lại và thấy anh Nhất vô tội, anh Nhất là người hoàn toàn có công với đất nước, có công với sự phát triển.”
Ông Phạm Ngọc Cương cho rằng nhà cầm quyền quyền Hà Nội sợ mất quyền lợi của họ nên vẫn chưa lắng nghe dân. Còn theo blogger Người Buôn Gió thì để bảo vệ quyền lợi đó cả hệ thống thi hành luật pháp cố vận dụng, giải thích tùy tiện các điều khoản luật sao có lợi cho họ nhất.
Theo RFA

GHI CHÉP VỘI TỪ ĐÀ NẴNG, BÊN NGOÀI PHIÊN TÒA GỌI LÀ CÔNG KHAI XÉT XỬ VỤ ÁN BLOGGER TRƯƠNG DUY NHẤT

Ông Trương Duy Nhất chủ blog "Một góc nhìn khác" bị bắt hồi tháng 5/2013. với cáo buộc vi phạm điều 258 BLHS. Hôm nay, ngày 04 tháng 3, Tòa án thành phố Đà Nẵng vừa tuyên Trương Duy Nhất bị án 2 năm tù giam, tính từ ngày anh bị bắt. Chắc là  Trương Duy Nhất sẽ kháng án.

Đây là bài ghi chép của blog HUỲNH NGỌC CHÊNH

Gần 200 người dân có mặt trước cổng tòa án Đà Nẵng từ 7g30 sáng để mong được vào tham dự phiên tòa công khai xét xử nhà báo, blogger nổi tiếng Trương Duy Nhất theo điều 258 của bô luật hình sự.
Facebooker Thanh Hoàng, Lê thị Phương Anh và kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh sau khi không vào được dự tòa đã ra ngồi quán nước bên cạnh

Nhưng tất cả không ai được vào. Đích thân một số thẩm phán ra tận cổng tòa ngăn chặn người dân. 
Gần 8 giờ, là giờ phiên tòa bắt đầu nhưng Luật sư Trần Vũ Hải, vợ và con gái của anh Trương Duy Nhất vẫn còn đứng trước cổng để đấu tranh cho một số người thân vào dự. Phía gia đình anh Trương Duy Nhất, tòa chỉ cho phép vào dự ba người đó là chị Cao Thị Xuân Phượng vợ anh Nhất, con gái và một người em trai của anh Nhất. Luật sư Trần Vũ Hải muốn yêu cầu thêm ba người nhà và ba người bạn của anh Nhất (trong đó có tôi và nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên)  nữa được vào tham dự nhưng các thẩm phán đang đóng vai là những người bảo vệ vẫn kiên quyết không cho ai vào thêm. Các thẩm phán hoặc bảo vệ trả lời không có thẩm quyền. Luật sư Hải đòi được găp chánh án để làm việc, nhưng được trả lời là chánh án không có mặt ở đây. Cãi cọ lớn tiếng nổ ra trước cổng tòa. Luật sư người Hà Nội phải quần thảo giữa đám đông nhân viên tòa án mà hầu hết là những người Quảng Nam Đà Nẵng có truyền thống cãi nổi tiếng trong cả nước. Nhiều giọng cãi Quảng Nam từ phía đám đông góp vào hỗ trợ cho luật sư Hải.
- Tại sao nói phiên tòa công khai lại không cho dân vào
- Không cho dân vào dự thì để bảng thông báo bên ngoài đây là phiên tòa bí mật để dân biết khỏi đến tập trung.
- Tại sao cũng phiên tòa xét xử thiếu tướng công an Trần Văn Thanh theo điều 258 trước đây lại tổ chức tại nhà hát Trưng Vương rồi mời  mọi người đến dự lại còn khuyến khích người đến dự càng đông cáng tốt bằng cách phát nước uống miễn phí cho mọi người. Tại sao ông Trương Duy Nhất cũng xét xử theo điều 258 lại không cho mọi người vào dự.
- Ông chánh án không ra trả lời về việc không cho người dân vào dự chứng tỏ rằng ông biết việc cấm đoán của ông là sai pháp luật do vậy ông phải tránh né. Chánh án mà làm sai pháp luật thì còn xét xử được ai
......
Sự hỗ trợ của người dân còn nhiều lắm nhưng tôi không nhớ hết để ghi đầy đủ ra đây.
Không được vào tòa, lúc nầy đã có trên 300 người dân tụ tập ngay trước cổng tòa và các vị trí bóng mát chung quanh công viên trước tòa. Lực lượng công an sắc phục đến giải tỏa nhưng mọi người kiên quyết không rời khỏi cổng. Quan sát thấy trong nhóm đứng trước cổng tòa có nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, nhà văn Thái Bá Lợi, nhà báo Hồ Trung Tú, Blogger Mẹ Nấm đến từ Nha Trang, Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh, Bloger nhà văn Trần Kỳ Trung từ Hội An, một số blogger và facebooker Đà Nẵng, Hội An, Tam Kỳ mà tôi không nhớ tên.
Lực lượng công an sắc phục, bảo vệ tòa có mặt không nhiều lắm và tahi1 độ cư xử của họ đối với người dân là đúng mực, kiên quyết nhưng không thô bạo. Lực lượng an ninh chìm thì đông lắm, nhưng chỉ đứng ngoài hoặc trà trộn vào quan sát chứ không bày tỏ thái độ gì, cũng không xảy ra hành vi dí máy quay vào mặt người dân ghi hình một cách ngang nhiên và thô bạo vô văn hóa như ở một số nơi khác mà tôi biết. Khi tôi chụp hính không có ai ngăn cản, tuy nhiên thỉnh thoảng có người "vô tình" đụng vào người lúc tôi đang chụp để hính chụp bị nhòe đi, hoặc có vài nhân viên an ninh đứng xoay lưng lại che trước ống kính của tôi mỗi khi tôi đưa máy lên.
Nhưng tóm lại tất cả cách cư xử của lực lượng công quyền với người dân và các blogger đang đứng trước cổng tòa là đúng mực, nhẹ nhàng và theo đúng điều lệnh. Không hành xử thô bạo và vi phạm nah6n quyền trầm trọng như lực lượng công quyền mà tôi đã từng chứng kiến hay là nạn nhân tại các phiên tòa xử Việt Khang, Điếu Cày, Tạ Phong Tần...ở Sài Gòn hay Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nhật uy, Đinh Nguyên Kha ở Long An. Có thể ông Nguyễn Bá Thanh, trong thời gian dài lãnh đạo ở đây đã "giáo dục" tốt cán bộ của mình. Cũng có thể những lãnh đạo trẻ mới lên ở thành phố này như ông phó bí thư thành ủy Nguyễn Xuân Anh là đồng nghiệp cũ của tôi hay ông giám đốc công an thiếu tướng Nguyễn Văn Sơn là học trò cũ của tôi là những người có học nên biết cách "dạy dỗ" cấp dưới của mình phải biết làm gì để bộ mặt thành phố được mệnh danh là đáng sống nhất hiện nay không bị hoen mờ đi. Nhưng cũng có thể là sau khi Việt Nam vào nhân quyền LHQ nên phải chấn chỉnh những sai phạm của cán bộ khi hành xử với dân để giữ bộ mặt tương đối nhìn không quá tệ của mình trước bàn dân thiên hạ.
Nhưng hành xử thế nào thì việc không cho người dân trong đó có rất nhiều người thân của bị cáo vào dự phiên tòa công khai là một sư vi phạm nhân quyền không thể nào tha thứ được, không thể nào người dân không lên tiếng phê phán được, và nếu như ông Trương Duy Nhất không bị bắt vào xét xử trong kia thì ông sẽ là người lên tiếng phê phán mạnh nhất như ông đã từng phê phán những điều sai trái của hệ thống chính quyền mà vì điều đó ông phải bị ra tòa ngày hôm nay.
Anh Trương Duy Nhất không được chở đến tòa bằng cổng trước như mong đợi của bao nhiêu người tập trung dưới ánh nắng gay gắt tại đây để mong được vẫy những cánh tay chia sẻ sự đồng cảm với anh. Anh được lén lút chở vào cổng qua cổng phụ nào đó mà không ai biết được.
Phiên tòa đã bắt đầu ở bên trong mà bên ngoài vẫn còn nổ ra những cuộc cãi cọ về quyền được vào dự hay không.
Sau đây là một số hình ảnh chụp vội trước cổng tòa sáng nay
Các nhà báo và blogger xếp hàng chờ vào dự phiên tòa

Lúc 7.30 sáng

Ảnh của Trần Kỳ Trung
Ảnh của Trần Kỳ Trung



Nhân viên nầy phản đối tôi chụp hình trước cổng tòa một cách ôn hòa, đúng mực

lúc 8 giờ

Bức ảnh nầy chụp cảnh đấu tranh của LS Trần Vũ Hải, bị nhòe do một người lạ mặt "vô tình" xô vào lúc tôi đang chụp
Ông Phạm Minh Thông, nhà văn Thái Bá Lợi và nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên
Nhân viên này liên tục chờn vờn phái trước để che ống kính của tôi
lại che ống kính
liên tục che ống kính
Lại che ống kính, nhưng được cái không có hành vi xâm phạm thô bạo như giựt hoặc đập phá máy ảnh

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

TOÀN VĂN BÀI BÀO CHỮA CHO BỊ CÁO TRƯƠNG DUY NHẤT CỦA LS. TRẦN VŨ HẢI

TOÀN VĂN BÀI BÀO CHỮA CHO BỊ CÁO TRƯƠNG DUY NHẤT CỦA LS. TRẦN VŨ HẢI


Nhà báo Trương Duy Nhất, chủ trang web truongduynhat.vn, bị Cơ quan An ninh điều tra (Bộ Công an) bắt ngày 26/5/2013 và đưa ra xét xử tại Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng số 374 Núi Thành, TP Đà Nẵng vào lúc 8h ngày 4/3/2014. 

Ông Trương Duy Nhất bị bắt vì bị quy tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” qui định tại điều 258 – Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.


Dưới đây là bài bào chữa cho bị cáo Trương Duy Nhất của Luật sư Trần Vũ Hải 
trong phiên tòa xét xử sơ thẩm ngày 4.3.2014 tại Tòa án nhân dân TP. Đà Nẵng  
.













Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Tôi là người Ukraina, chúng tôi muốn tự do

Tôi là người Ukraina, chúng tôi muốn tự do


Tôi là người Ukraine, sinh ra tại thành phố Kiev.
Bây giờ tôi đang đứng tại quảng trường Maidan, trung tâm thành phố của tôi. Tôi muốn cho quý vị biết lý do tại sao hàng ngàn người khắp nơi trên đất nước tôi đang xuống đường.

Chỉ có một LÝ DO. Họ muốn được TỰ DO thoát khỏi kẻ độc tài.


Họ muốn được tự do thoát khỏi bọn làm chính trị chỉ biết vì quyền lợi của chính bản thân chúng nó. Chúng nó đã bắn giết, đánh đập gây thương tích dân lành để bảo vệ tiền bạc, nhà cửa và quyền hành của chúng.

Tôi muốn những người xuống đường tại đây có được nhân phẩm, lòng can đảm và sống một đời sống bình thường.

Chúng tôi là những con người văn minh, nhưng chính quyền chúng tôi là bọn man rợ.
Đất nước này không phải là Nga Sô.

Chúng tôi muốn có tòa án không tham nhũng.

Chúng tôi muốn có tự do.

Tôi biết có thể ngày mai chúng tôi không còn điện thoại, không còn internet, và chúng tôi sẽ cô đơn ở nơi này không ai biết đến, và có thể công an sẽ giết chúng tôi từng người một trong bóng đêm nơi này.

Đó là lý do lúc này tôi cầu mong quý vị giúp chúng tôi, giúp cho ý chí tự do ấp ủ trong tim chúng tôi, giúp cho ý chí tự do ấp ủ trong đầu chúng tôi. Và ngay bây giờ tôi yêu cầu quý vị giúp đỡ xây dựng nền tự do cho đất nước chúng tôi.

Quý vị có thể giúp chúng tôi kể lại câu chuyện này cho bạn bè chỉ bằng cách chia sẻ đoạn phim này. Xin hãy gởi video này, nói với bạn bè, gia đình, chính phủ của quý vị rằng quý vị đang ỦNG HỘ chúng tôi.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Hôm nay, ngày 17/ 2

Hôm nay, ngày 17/ 2

Hình ảnhCần phải nói với nhau một câu cho nó vuông thế này: Mình và mọi người, không và không ai muốn kích động hận thù, hận thù cá nhân cũng không chứ đừng nói tới việc kích động hận thù dân tộc Việt với Trung Quốc.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc lấy chữ " bình yên hợp tác" mà quên đi biến cố lịch sử của đất nước, lại là biến cố hào hùng. Với Mỹ, Pháp ta kỉ niệm, ta đưa vào sách sử cho cháu con về 2 cuộc chiến tranh xâm lược, thì với Trung Quốc, ta cũng làm như thế, rõ ràng, minh bạch, ta kỉ niệm chiến thắng Pôn Pốt ở Căm Pu Chia được thì phải tổ chức kỉ niệm chiến thắng Biên giới 1979, rứa thôi.
Cần phải nói với nhau thêm câu này: Nhà nước cứ lờ lớ lơ thế này, vô hình trung đã nhấn chìm lịch sử, và các thế hệ con cháu sẽ không thể biết, không thể ghi vào tâm khảm ngày này, ngày 17/2/1979, ngày Trung Quốc xâm lược nước ta và chúng ta đã chiến thắng. Việc lờ lớ lơ như thế trước hết là xúc phạm sự hy sinh cao cả của hàng ngàn, hàng vạn liệt sĩ đối với Tổ Quốc, trong mọi sự xúc phạm, thì xúc phạm đến sự hy sinh của cha ông vì độc lập tự do của Tổ Quốc là sự xúc phạm tột cùng của sự xúc phạm.
Chí ít, tất cả các nghĩa trang Liệt sĩ ở các tỉnh biên giới ngày hôm nay phải thắp hương chứ, chính quyền phải tổ chức cho người dân thắp hương và nói với các thế hệ về biến cố ngày hôm nay chứ, tại sao không làm?
Và họ, những liệt sĩ, thương binh trong cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại này phải được vinh danh đầy đủ, chế độ đầy đủ, chăm sóc đầy đủ, không để ai bị thiệt thòi, không để ai bị lãng quên, dứt khoát như vậy.
Đầu tiên và trước hết, Nhà nước phải có một ý kiến chính thống, rõ ràng, dứt khoát, công khai cho nhân dân hiểu về đối ngoại, không thể nào tháng trước hàng loạt báo đăng tin nhà nước sẽ tổ chức kỉ niệm ngày 17/2 ở các cấp độ khác nhau, thì bây giờ im thin thít như thế, sự không rõ ràng và thống nhất càng dễ xảy ra sự đồn đoán, sự bất an, sự nghi kị, chúng ta đang ở trong một thế giới thông tin toàn cầu, nhân dân có muôn vàn kênh tiếp cận thông tin, nhà nước không thông tin chính thống thì người ta phải tiếp nhận luồng thông tin khác, người khỏe còn biết sàng lọc, người yếu sẽ hoang mang, rứa thôi. 
Nếu chúng ta thông tin KHỎE, chẳng có thế lực, thế liếc nào lợi dụng được, đừng lo quá lên như thế nó vừa buồn cười, vừa thảm hại.
Hôm nay, các báo chính thống tiếp tục đưa tin về ngày này, ở các góc độ tiếp cận khác nhau, dấu ấn nhất là báo Lao Động, báo Thanh niên.
 Theo Cu Vinh Khoai Lang

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

BAO GIỜ CHO ĐẾN NGÀY XƯA ?

BAO GIỜ CHO ĐẾN NGÀY XƯA ?
.
altCái ngày xưa chẳng tốt đẹp gì mà như chúng ta đã thấy và lịch sử đã ghi lại, nào là hàng nghìn năm Bắc thuộc rồi hàng trăm năm Pháp thuộc, nào là các triều đình phong kiến chiếm đoạt tài sản, đè đầu cưỡi cổ dân, tiếp đến chiến tranh liên miên…cảnh nghèo đói ở Việt Nam cứ tiếp nối dài dài. Đến thời hòa bình, đất nước đổi mới, tưởng cơ chế thị trường mở cửa “có định hướng” như người ta nói, khoảng cách giàu nghèo sẽ rút ngắn, không ngờ càng ngày nó càng dãn ra quá lớn. Khoảng cách giàu nghèo là biểu hiện bất công xã hội ! Sự bất công ấy, ai có quyền kiểm soát và chịu trách nhiệm trước dân ? Đó là điều cần bàn trong bài viết ngắn này.
Trước hết phải nói, không thể đòi hỏi công bằng một cách vô lý như con ăn cơm với muối thì bố mẹ cũng phải ăn cơm với muối mới là “công bằng”, anh lớn làm nhiều cũng chỉ được ăn một bát như thằng em nhỏ ăn rồi đi chơi ! Nhưng không thể chấp nhận bố mẹ ăn sơn hào hải vị mà để bầy con ăn cơm độn, anh lớn ở nhà lầu mà để mấy đứa em trú ngụ dưới gầm cầu ! Trước đây, thời bao cấp ở ta cũng có các cửa hàng chuyên cung cấp đầy đủ thực phẩm ngon lành cho các vị đại thần, có cả ba nghìn mẫu ruộng đất chuyên canh tác lúa đặc sản, chăn nuôi gia súc đặc sản cung cấp cho trung ương, nhưng đặc quyền đặc lợi ấy chưa đủ tác động gây nên phân hóa giàu nghèo trong xã hội.
Ngày nay, nhìn chung mặt bằng cả nước thì phải công nhận đời sống dân chúng có hơn lên nhiều, sự hơn lên ấy có thể đánh giá khoảng 60% nhờ vào chính sách, cơ chế thay đổi như khoán ruộng đất cho nông dân, chấp nhận nhiều thành phần kinh tế được chủ động sản xuất kinh doanh - một phần được Nhà nước hỗ trợ và được thông thương với các nước; còn khoảng 40% nhờ vào các khoản tài trợ của nước ngoài không hoàn lại và qua các dự án, du lịch  > được đền bù có tiền xây dựng nhà cửa khang trang và sản xuất kinh doanh, có thêm công việc làm ăn cộng với nguồn kiều hối Việt kiều gửi về và xuất khẩu lao động . Các nguồn lợi ấy đã làm cho con người và đất nước đẹp hơn về mặt hình thức cùng sự khấm khá hơn về đời sống.
Bên cạnh đó, ngày càng xuất hiện nhiều người giàu và siêu giàu từ các nhóm lợi ích, tập đoàn lợi ích và quan tham lại nhũng cỡ bự. Tầng lớp này thao túng quyền lực, chi phối mọi hoạt động có lợi cho việc thâu tóm của cải, tài nguyên đất nước và đặc quyền đặc lợi ngang nhiên tham nhũng quỹ công. Chẳng hạn: Các Cty lớn sản xuất kinh doanh bằng vốn Nhà nước, lãi chia nhau ăn, lỗ đất nước gánh chịu ; mua bán, đổi chác bất động sản với giá mua rẻ của quốc dân, bán đắt cho nngười dùng, sập tiệm thì được “tái cơ cấu” bằng nguồn vốn do sức dân làm ra ; khai thác tài nguyên khoáng sản vô tội vạ ; buôn lậu xuyên quốc gia có bảo kê, thâu tóm nguồn tài chính…Xin đơn cử từng đối tượng: Vinashin, Vinalines, EVN, nợ xấu và không có khả năng thu nợ của Ngân hàng, cho thuê rừng ở các tỉnh phía bắc, cho đại gia khai thác rừng lấy gỗ quý ở Hương Khê và hàng trăm vụ tham ô, nhận hối lộ (cả của doanh nghiệp nước ngoài) đã bị và chưa bị xử án…Hàng ngũ đại gia giàu lên từ các nguồn lợi bất chính, phi pháp nói trên dù chưa có con số cụ thể, nhưng tất nhiên là số ít so dân nghèo và càng rất ít so với gần chín chục triệu dân Việt Nam.
Như vậy, người nghèo là đa số họ sẽ nghĩ gì khi thừa biết sự giàu có kếch sù của một số ít người mà chắc chắn bằng cách nào cũng do rút ruột tài sản của đất nước và mồ hôi xương máu của dân ! Họ sẽ nghĩ gì về năng lực kiểm soát và trách nhiệm của các vị chăm dân trị nước ? Nếu quá hơn, họ sẽ nghĩ gì về tình trạng nhóm lợi ích, tập đoàn lợi ích và vùng lợi ích không hơn không kém mafia có những bình phong che chắn ? Đây chính là một trong những yếu tố mất lòng tin, dẫn đến phản đối quyết liệt khi công khai khi thầm lặng, nơi lộ diện đương đầu với công quyền, nơi phản ứng ngầm tạo nên những "dây cháy chậm" ! Tất nhiên, đang còn đủ sức thì các vị dẹp được và mỗi nhiệm kỳ chỉ 5 năm hoặc có ham hố thì cũng 10 năm, quan chức sẽ “hạ cánh” có thể an toàn, nhưng cũng nên lo lường trước để bảo vệ lấy cái chính thể mà người dân đã từng theo và không muốn nó sụp đổ, chỉ mong chính thể cho ra chính thể (!) Muôn dân muốn được sống trong hòa bình, hạnh phúc, dân chủ, công bằng và quyền con người được tôn trọng !
altalt                       
Đại gia ở lâu đài 170 tỷ VNĐ                         đi xe 40 tỷ VNĐ
alt alt
Đại gia đãi tiệc Trung thu bày cỗ trên thân nude, mỗi cỗ 320 triệu VNĐ / 10 người x 4 cỗ

altalt alt
  Các tiểu gia: ăn “sơn hào hải vị”, ở “lâu đài tranh tre” và mặc "quần vô hình"
Các vị đứng đầu đất nước hãy tỉnh táo nghĩ xem, nên theo và phục vụ đa số hơn hay theo và phục vụ thiểu số hơn ?!
Cứ thầm nghĩ khôn nghĩ dại: Bao giờ cho đến ngày xưa / Để cho dân bớt sớm trưa phiền lòng ?

05-02-2014
Công dân Lê Khả Sỹ

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Lãng mạng cuối tuần

BỞI CÓ NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG THỂ GIAO NHAU

Bởi có những con đường không thể giao nhau
Nên dẫu chúng ta có cố gắng miệt mài vẫn không bao giờ đi cùng một hướng
Nhấp cạn ly cafe bỗng thấy đắng lòng cho những câu từ vay mượn
Rồi cả một đời vẫn lạc bước về đâu…
Bởi có những con đường thấm ướt suốt mấy trận mưa ngâu
Nên trái tim cứ nhỏ nước qua bao lần lang thang trên phố
Đâu là con đường lá đổ?
Đâu là lỡ làng một giấc mơ qua?
Bởi có những con đường mãi hun hút về xa…
Để trái tim cứ lăn dài qua bao ngày nhung nhớ
EM TIẾC LÀM CHI MỘT VẦNG TRĂNG ĐÃ LẤM LEM VÀ CÓ NHIỀU MẢNH VỠ
Có phải chuyện trăm năm đâu mà ước hẹn đến bạc đầu…
Bởi có những con đường càng bước lại càng đau
Ký ức mông mênh bị giẫm nát qua những lần về ngang qua phố
Nhấp lại một ly cafe bỗng nghe trong lòng có muôn trùng sóng vỗ
Cứ tựa lời thì thầm viết tiếp chuyện mùa sau…
Bởi có những con đường không thể giao nhau…

Sưu tầm