Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

Đắc nhân tâm


Câu chuyện về lòng biết ơn

Có một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào một vị trí quản lý tại một công ty lớn.
Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân ông Giám đốc phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.
Ông Giám đốc phát hiện ra một điều từ CV của chàng trai trẻ rằng trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt được danh hiệu xuất sắc.
Ông Giám đốc hỏi, “Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”. “Không bao giờ”, chàng trai trả lời.
Ông Giám đốc bèn hỏi tiếp,”Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?”. Chàng trai trẻ trả lời:” Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”.
“Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?” Ông Giám đốc hỏi. Chàng trai trẻ bèn trả lời, “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.
Ông Giám đốc nghe vậy bèn đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.
Ông Giám đốc hỏi:” Vậy trước đây có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”. “Chưa bao giờ”, chàng trai trẻ trả lời, “Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi.”
Ông Giám đốc nghe thấy vậy bèn nói: “ Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.
Chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình vào công ty này rất cao. Anh ta liền vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, bà bèn đưa hai bàn tay mình ra cho chàng trai.
Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình.Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được bà mẹ khẽ rùng mình mỗi khi chàng trai rửa chúng trong nước.
Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh ta.
Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của bà mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.
Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại công ty phỏng vấn.
Ông Giám đốc nhận thấy nước mắt còn đọng trên khóe mắt của chàng trai trẻ bèn hỏi:” Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?”
Chàng trai trả lời:” Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”
Vậy anh hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?” Ông Giám đốc hỏi.
Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:
Thứ nhất: Tôi hiểu được nhờ có mẹ mà tôi có được ngày hôm nay.
Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.
Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.
Ông Giám đốc nói:” Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Xin chúc mừng. Anh đã được tuyển.”
Sau đó, chàng trai trẻ làm việc rất chăm chỉ và nhận được sự nể trọng của các nhân viên của mình. Mỗi thành viên trong nhóm làm việc rất cần cù và đoàn kết. Tình hình kinh doanh của công ty phát triển đạt mức doanh thu cao một cách đáng kinh ngạc.
(Sưu tầm từ Internet)

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Đắc nhân tâm


Những món quà vô giá

Có những món quà bạn không cần phải mua nhưng lại vô cùng ý nghĩa và có giá trị lớn lao khi bạn trao tặng cho bạn bè, người thân và cho cả chính bạn
Món quà của Sự Lắng Nghe. Hãy thật sự lắng nghe, chia sẻ những nỗi đau, tâm sự vui buồn cùng người khác. Hãy lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng tất cả tấm lòng.
Món quà của Sự Quan Tâm. Hãy dành thời gian để quan tâm đến người thân, bạn bè đồng nghiệp, xem những vấn đề của họ như là của chính bạn. Hãy để mọi người cảm nhận tình cảm của bạn qua những hành động bạn thể hiện hàng ngày.
Món quà từ Những Nụ Cười. Nụ cười là một ngôn ngữ không lời nhưng có khả năng lan tỏa sức mạnh đến người khác nhanh nhất. Một nụ cười làm niềm vui nhân đôi, làm nỗi buồn trở nên nhẹ bỗng. Hãy trao tặng nụ cười cho tất cả những người xung quanh.
Món quà của Những Lời Khen Tặng. Những câu nói giản đơn nhưng chân thành như “Hôm nay trông bạn thật rạng rỡ!”, “ Bạn làm việc đó thật tốt”, hay “Bữa ăn hôm nay thật tuyệt vời!”… sẽ tạo thêm niềm vui và phấn chấn cho người khác.
Món quà của Sự Sáng Tạo. Mỗi ngày hãy thực hiện một điều bất ngờ nho nhỏ cho bạn bè và gia đình. Chắc chắn bạn cũng sẽ nhận được những điều bất ngờ thú vị từ họ.
Món quà của Sự Tĩnh Lặng. Là những khoảnh khắc bạn thực sự chỉ muốn yên lặng một mình. Hãy trân trọng thời khắc quý báu này và trao món quà của sự tĩnh lặng cho người khác đúng lúc.
Món quà của Sự Tri Ân. Những lời đơn giản nhất để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự quan tâm, chia sẻ của người khác chính là “Chào bạn!” và “Cảm ơn” cùng nụ cười chân thành…
Khi bạn trao tặng những món quà này cho những người bạn quan tâm, cùng với một chiếc nơ đẹp chính là tấm chân tình của bạn, chắc chắn chúng sẽ trở thành những món quà vô giá, cho người nhận và cả cho người trao tặng!
Sưu tầm.

Đắc nhân tâm


Nỗi Buồn Của Bà Lão

Ngày xưa có một bà lão, bà có hai cô con gái, một cô gả cho người bán mũ rơm, một cô gả cho người bán ô. Bà lão thường buồn rầu lo lắng. Có người hỏi bà, vì sao bà cả ngày buồn bã khôn nguôi.
Bà trả lời rằng: “Ngày nắng, thì tôi lo cho đứa con gái bán ô khó bán được ô che mưa, còn ngày mưa, tôi lại lo cho đứa con gái bán mũ rơm làm sao có người mua, cứ nghĩ đến những điều này, trong lòng tôi lại khó chịu vô cùng, ăn không ngon ngủ không yên!”
Người hỏi chuyện nghe xong cười mà nói rằng: “Điều này thật dễ, bà thử nghĩ ngược trở lại xem, ngày mưa, ô của cô con gái bán ô nhất định bán chạy, ngày nắng, mũ rơm của cô con gái bán mũ ắt hẳn nhiều người mua. Như thế, bất kể ngày nắng hay ngày mưa, bà đều không phải buồn phiền vì việc làm ăn của hai cô con gái.”
Bà lão dựa vào cách nói này, điều chỉnh thái độ, từ đó về sau, quả nhiên ăn ngon ngủ say, trở nên vui vẻ hẳn ra.
Trong cuộc sống, nếu như bạn không thích điều gì, hãy thay đổi nó, nếu như bạn không thay đổi được nó thì bạn hãy thay đổi cách nghĩ của mình về nó. Như vậy bạn sẽ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc hơn.
Nguồn: Sưu Tầm

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Một môi trường báo chí đang bị vẩn đục


Một môi trường báo chí đang bị vẩn đục

Mấy hôm nay báo chí ... ở VN đang “đánh” nhau. Một số tờ báo như Sài Gòn Giải Phóng, Phụ Nữ TP.HCM... đang tấn công vào một loạt báo “lá cải” bao gồm một số trang báo điện tử, các ấn phẩm, phụ san của một số tờ báo…Những tờ này, chẳng hạn như Đời sống và Pháp luật, phản pháo lại bằng những từ ngữ cũng nặng nề không kém.
Thật sự, nhiều bậc phụ huynh ở VN từ lâu nay đã phải than trời trước tình trạng nhảm nhí, rẻ tiền, độc hại của vô vàn những trang báo mạng, trang tin điện tử kiểu như kenh14.vn, Eva.vn, 24h.com... những tờ báo in hoặc ấn phẩm như Đời sống và Pháp luật, Đời sống và Pháp luật tuần, Hôn nhân và Pháp luật thứ 7, Tuổi trẻ và Đời sống, Người đưa tin, Cuộc sống, Gia đình và Cuộc sống, Đang yêu...
Chỉ cần nhìn qua hàng loạt cái tít chưa nói đến nội dung bên trong, người đọc cũng đã hoảng hồn vì mức độ gây sốc, thô thiển, trần tục. Những đề tài ưa thích là “cướp, giết, hiếp”-khai thác tỉ mỉ chi tiết mọi vụ án; hoặc đời tư, scandal có thật và không thật của giới showbiz trong nước và nước ngoài. Với giới showbiz, mọi chủ đề vặt vãnh nhảm nhí nhất theo kiểu “nhìn qua lỗ khóa”, "bà tám ở chợ" đều được khai thác tối đa. Từ những sự cố, những cảnh hớ hênh, khoe thân, lộ da thịt vô tình hay cố ý của các ca sĩ, diễn viên, người mẫu… được gọi bằng cái từ rất xúc phạm là “lộ hàng”, những bài báo chạy theo bình phẩm cách ăn mặc, giá cả những bộ trang phục, trang sức, nhà cửa, xe cộ…của các sao, chuyện tình yêu, nghi án có bầu, chia tay v.v…
Ngay cả trên những tở báo điện tử (hoặc bản điện tử của những tờ báo giấy) không phải thuộc loại vô danh như VNExpress, VietnamNet, Tiển Phong, Ngôi Sao, Dân trí, Dân Việt, Công An TP.HCM…không ngày nào là không có những tin tức về “cướp, giết, hiếp”. Có những vụ như vụ sát thủ Nguyễn Đức Nghĩa giết người yêu cũ rồi chặt đầu để phi tang, sát thủ Lê Văn Luyện giết hại cả gia đình một chủ tiệm vàng…báo chí khai thác đến tận cùng mọi chi tiết, những người thân của sát thủ và nạn nhân cũng bị đưa vào các bài báo…
Trong những vụ hiếp dâm cũng vậy, ngay cả khi nạn nhân còn ở lứa tuổi đang đi học, một số tờ báo tiếng là viết tắt hoặc đổi tên nạn nhân nhưng lại đưa tên trường, tên lớp, có khi đưa cả địa chỉ thì nhiểu người quen biết cũng có thể đoán ra nạn nhân là ai, khiến nạn nhân vốn đã chịu đau đớn tủi nhục càng thêm xấu hổ, khó mà tiếp tục sống yên với dư luận hàng xóm láng giềng. Nếu là những vụ án mua dâm có dính dáng đến những người mẫu, hay diễn viên có chút tên tuổi, báo chí càng lao vào khai thác. Bản thân cô người mẫu, diễn viên đó sinh năm nào, quê quán ở đâu, đã từng đóng phim gì…đểu được trưng ra trên báo. (Nhưng những kẻ bỏ ra hàng ngàn đô để mua dâm cô người mẫu, diễn viên kia mà nhiều phần phải là giới có tiền, nếu không là đám quan lại tham nhũng thì cũng là đám tư bản đỏ dư tiền để chơi bời, thì lại không bị nhắc đến, cũng chẳng bị trừng phạt gì). Có khi vụ án đã mươi năm trước, cô người mẫu, diễn viên từng là gái bao, gái điếm, bây giờ đã có gia đình, cuộc sống yên ổn, vẫn bị báo chí nhân dịp này khui lại…
Trong cái cách làm báo của nhiều phóng viên, nhà báo bây giờ, thấy rõ họ không hề có chút lương tâm, hay lòng nhân đạo nào. Ngược lại, phải nói là họ ác, quá ác.
Với những vụ án, những vụ mua dâm, hiếp dâm, người làm báo không lương tâm đã giết thêm nạn nhân một lần nữa, và giết luôn những người có liên quan-cha mẹ, họ hàng, người yêu, chồng hay vợ, con cái…của nạn nhân và cả của thủ phạm. Không những thế, họ còn đầu độc người đọc ở lứa tuổi thiếu niên, vị thành niên.
Một kẻ phạm tội giết người chỉ giết vài ba mạng, cùng lắm một kẻ sát nhân hàng loạt hoặc một tên khủng bố đặt bom có thể giết vài ba chục, thậm chí vài trăm mạng người. Nhưng một bài báo độc hại thì có thể đầu độc hàng ngàn, hàng vạn người. Và nếu cả một môi trường báo chí tràn ngập báo “lá cải”, tràn ngập cỏ dại như hiện nay thì rõ ràng báo “lá cải” đã góp phần đầu độc cả một thế hệ.
Báo “lá cải” đã và đang tồn tại ở nhiều quốc gia. Nhưng ở những quốc gia phát triển có những tiêu chuẩn, ranh giới rõ ràng, báo “lá cải” có chỗ đứng riêng, không nhập nhằng với báo tử tế, báo chính luận. Không có hiện tượng báo đàng hoàng nhưng thỉnh thoảng vẫn có những thông tin, bài báo mang tính giật gân rẻ tiền, khai thác sâu và tỉ mỉ những vụ án hoặc đời tư giới showbiz; hoặc báo đàng hoàng nhưng lại có thêm những ấn phẩm, phụ bản “lá cải” như ở ta. Thứ hai, ở những quốc gia phát triển có một hệ thống luật pháp rõ ràng, nếu một tờ báo là cải đưa tin bịa đặt, vu khống, làm tổn hại đến danh dự, nhân phẩm, đời sống tinh thần, vật chất…của một cá nhân hay một cơ quan, tổ chức, sẽ bị cá nhân/cơ quan/tổ chức đó kiện và có khi sập tiệm, chứ không phải đã là báo “lá cải” thì muốn viết thế nào thì viết.
Trong khi đó, ở VN, các nhà báo có vẻ hết sức tự tin rằng không ai làm gì được họ, chuyện kiện tụng một tờ báo cũng mệt mỏi, mất thì giờ và thường là công cốc như mọi vụ kiện tụng khác, nên thường là nạn nhân đành cho qua.
Đừng hỏi tại sao những vụ án cướp của, hiếp dâm, giết người ở VN ngày càng nhiều, với mức độ dã man ngày càng tăng, với chân dung những kẻ thủ phạm, thủ ác ngày càng muôn mặt, có thể là bất kỳ ai trong xã hội và cũng ngày càng trẻ hóa hơn. Đôi khi chỉ mới là học sinh lớp 8, lớp 9 đã phạm trọng án rồi.
Đừng hỏi tại sao môi trường showbiz Việt ngày càng lắm trò nhăng nhố, với những màn khoe thân khoe của lố lăng, với phong cách sống chụp giựt, đi tắt, chọn cách gây scandal để chóng nổi tiếng, hoặc thực dụng hơn bao giờ hết, chỉ muốn sống sướng, nhà lầu xe hơi trang sức đắt tiền…bất kể kiếm tiển bằng cách nào…Chính báo chí “lá cải” đang góp phần kích thích lối sống ấy khi suốt ngày chạy theo đưa tin ngôi sao này sắm bộ váy hàng ngàn đô la Mỹ, ngôi sao kia tậu xe tiền tỷ, ngôi sao nọ có bồ đại gia…
Nhưng suy cho cùng, báo chí băng hoại cũng chỉ là một phần trong cà bức tranh xã hội VN băng hoại về mặt đạo đức hôm nay mà thôi!
Song Chi.

Xanh’ lại Chùa Cầu


Đề án “Khu sinh thái và xử lý nước thải sinh hoạt bằng phương pháp hiện đại dựa trên hoạt động của thủy triều” của Nguyễn Thành Phi được trao giải ba cuộc thi “Sáng tạo thanh thiếu niên, nhi đồng toàn quốc lần thứ 6 – 2010” và giải bạc “Triển lãm quốc tế sáng tạo khoa học công nghệ trẻ lần thứ 7 – 7th International exhibition for young inventos” vừa diễn ra tại Nhật Bản. Câu chuyện nghiên cứu của Phi bắt đầu từ những dòng nước bẩn. “Em thấy nguồn nước chảy qua Chùa Cầu bị ô nhiễm nghiêm trọng nên nghĩ ra ý tưởng. Qua tìm hiểu, cải tiến các công trình nghiên cứu có trước, em xây dựng đề án có thể nói là tương đối hiệu quả, vốn đầu tư ít với mục đích tạo dựng lại hệ sinh thái sinh học thông qua việc xử lý nguồn nước thải trước khi đưa vào môi trường” – Phi nhớ lại.
Để đề án được Hội đồng khoa học của cuộc thi “Sáng tạo thanh thiếu niên nhi đồng toàn quốc lần thứ 6, năm 2010” đánh giá là “xây dựng theo một hệ thống chuẩn mực về số liệu, kích thước cũng như những yêu cầu về mỹ thuật, cảnh quan”, Phi đã phải viết trong gần 1 năm.
Chàng sinh viên năm thứ 2 khoa Kinh tế kiến trúc trường Đại học Kiến trúc Đà Nẵng này quả có niềm đam mê sáng tạo. Sinh năm 1991 tại phường Sơn Phong (Hội An), nhiều năm nay Phi xây dựng ý tưởng và chắt chiu từng đồng tiết kiệm từ tiền ba mẹ cho để mua vật liệu, thiết bị xây dựng mô hình. Phi tâm sự: “Những gì nghĩ ra, có ý tưởng là em thực hiện ngay. Chỉ ước sao ở Quảng Nam mình có một xưởng chế tạo đúng nghĩa để các bạn trẻ có thể đến thực hành”.
Từ khi còn học lớp 12B1 trường THPT Trần Quý Cáp, đến nay Phi đã 4 lần tham gia sân chơi sáng tạo trẻ toàn quốc và đoạt 5 giải thưởng với các công trình, đề án nhằm cải thiện môi trường và sử dụng năng lượng tái tạo. Năm 2008, em đoạt giải khuyến khích về quá trình biến đổi năng lượng; năm 2009, huy chương đồng tuổi trẻ sáng tạo khoa học về năng lượng tái tạo, chế tạo máy hỗ trợ sức lao động và giải thưởng về tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường.
Hệ thống chia thành ba hồ nhỏ với các đập tràn để ngăn cách và tăng hàm lượng oxy hòa tan nhằm tăng hiệu suất của quá trình xử lý nước.
Hồ kị khí tiếp nhận nước thải sinh hoạt, sau một thời gian phần cặn được lắng xuống đáy hồ. Hồ có đáy sâu, mặt tiếp xúc với không khí thấp giúp các vi sinh vật kị khí hoạt động. Mặt hồ phủ một lớp thảm thực vật như sen hoặc súng nhằm hạn chế sự tiếp xúc của không khí với mặt nước, hạn chế mùi hôi của nguồn nước thải. Xung quanh hồ trồng các thảm cỏ và cây cối có tán lớn tạo mỹ quan và tiếp nhận khí CO2 để quang hợp. Khi thủy triều dâng, nước qua đập từ hồ kị khí tràn sang hồ tùy nghi và thực hiện quá trình phân hủy sinh học. Dưới các điều kiện thích hợp như ánh sáng, nhiệt độ, một khối lượng đáng kể các chất dinh dưỡng sẽ được sinh vật thủy sinh hấp thụ giúp loại bỏ các chất hữu cơ trong môi trường nước. Thiết kế dạng hình hộp thang với đáy trên rộng và đáy dưới hẹp, hồ phân thành hai tầng, mặt dưới tiếp tục phân hủy chất hữu cơ, mặt bên trên giúp các sinh vật phát triển. Trong thân hồ trồng các loại rong thân cao làm thức ăn cho các sinh vật trong hồ đồng thời là tác nhân tiếp tục phân hủy các chất dưới đáy.
Hồ hiếu khí có diện tích lớn nhất để oxy dễ dàng khuếch tán vào lớp nước phía trên và ánh mặt trời chiếu làm tảo phát triển. Quá trình xử lý nước xảy ra nhờ hai tác nhân là vi sinh vật hiếu khí và thực vật trong hồ. Tại đây, nguồn nước đã cải thiện và có thể trực tiếp đưa vào môi trường. Khi môi trường không khí không đủ cung cấp một lượng oxy cần thiết cho sinh vật sống dưới đáy, hệ thống sục khí đảm nhận chức năng cung cấp một lượng oxy cần thiết xuống đáy hồ giúp sinh vật thích nghi với môi trường sống. Khi nguồn nước thải quá bẩn, hệ thống sục hóa chất cung cấp một lượng hóa chất vừa đủ vào hồ. Việc cung cấp này sẽ khử trùng nguồn nước và giảm thiểu mùi hôi.
Vào mùa khô, nguồn thủy triều không đảm bảo thì hệ thống thủy lợi cần phải xả nước để đảm bảo cho quá trình làm việc của hệ thống.
Năm 2010, đề án “Khu sinh thái và xử lý nước thải sinh hoạt bằng phương pháp hiện đại dựa trên hoạt động của thủy triều” được Tỉnh Đoàn và Sở Khoa học công nghệ Quảng Nam thẩm định đưa đi tham gia dự thi toàn quốc, sau đó được chọn tham dự triển lãm quốc tế sáng tạo khoa học công nghệ trẻ lần thứ 7. Tại triển lãm này, các đề án được chấm rất kỹ với hội đồng khoa học gồm đại diện 46 quốc gia và vùng lãnh thổ. Những giá trị nhân văn từ các đề án liên quan đến lĩnh vực môi trường luôn được quan tâm và đánh giá cao. Hiện nay, Nguyễn Thành Phi đang tiếp tục thực hiện chung một đề tài về bảo vệ môi trường tại Cù Lao Chàm để tham gia cuộc thi “Ý tưởng xanh” do Toyota – Nhật Bản tổ chức.
Ông Nguyễn Sự – Bí thư Thành ủy Hội An nói: “Sức sáng tạo của Nguyễn Thành Phi là rất đáng ghi nhận. Hệ thống xử lý được thiết lập một cách khoa học trên cơ sở thực trạng ô nhiễm môi trường đáng báo động tạiChùa Cầu trong nhiều năm qua”.
Huỳnh Quốc Hải
Nguồn: baoquangnam.com.vn

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Y đức


Y đức

BS Lê Ngọc Dũng
Tôi là một BS sắp về hưu, ra trường năm 1978 ở Y khoa Saigon, trăn trở về y đức. Nhớ lại những ước muốn của thày quá cố GS Ngô Gia Hy là đưa được Y Đức vào thành một môn học trong trường Y nhưng đến nay vẫn chưa thành hiện thực, làm cho những BS như chúng ta thấy hỗ thẹn. Tôi xin gửi những suy nghĩ của mình lên đây để mong những ai là BS có lòng thương yêu bệnh nhân, yêu thương con người như một thực thể sống động, chứ không là phương tiện để mình đáp ứng những toan tính cá nhân-suy nghĩ lại để không vấy bẩn màu áo trắng, màu áo mà chúng ta khi bước vào giảng đường y khoa sẽ theo ta suốt cả cuộc đời.
LƯƠNG TÂM THÀY THUỐC
Ngày xưa người thày thuốc nào khi tốt nghiệp đều phải thề, lời thề Hippocrate. Ngày đó y đức là một môn học giống như môn chính trị ngày nay. Bây giờ tiếc thay không còn nữa. Ở tiểu học ngày còn thơ người ta dạy môn công dân giáo dục rất sơ lược, thiếu những thí dụ sinh động trong cuộc sống cho trẻ ứng dụng. Ở trung học không ai còn dạy đạo đức học hay một môn gì đấy để cho học sinh cách xử thế. Khi ra trường người ta càng xa dần cái thiện, gần gủi cái Ác dẫy đầy. Người ta chen lấn đút lót để chiếm một vị trí tốt trong xã hội. Trong ngành y thì tìm mọi cách để vào các trung tâm y khoa, các bệnh viện đầu ngành. Bỏ ra thật nhiều tiền để vào các chỗ đó thì phải tìm cách lấy lại trên những người chẳng may đến với những cơ sở cao cấp đó. Và không gì lạ khi chúng ta phải chứng kiến những cảnh lạnh lùng, ghẻ lạnh của những con người đối với đồng loại đang quằn quại trong cơn bệnh hấp hối.
Không chỗ nào dạy người ta phải lương thiện, phải xem ngoài tiền tài còn một cái gì đó cao quý hơn. Lương tâm là một mặt hàng xa xỉ, mà thật ra nhiều người không có ý niệm gì về nó. Sự hình thành lương tâm phải gắn liền với nền giáo dục đạo đức xã hội. Ở những xã hội sơ khai, việc ăn thịt người là một thói quen thì ý niệm thiện ác xã hội đó chắc phải khác nhiều với xã hội ngày nay.
Lương tâm thày thuốc không phải là một sản phẩm tách biệt với quan niệm đạo đức trong xã hội. Nó hình thành trong bối cảnh xã hội, vừa mang tính đặc thù của nghề nghiệp, vừa mang tính chung của một nền kinh tế nặng tính cách trao đổi hàng hoá. Quan điểm thực dụng ngày càng phát triển trong ngành y. Có lợi mới làm!. Thày thuốc ngày càng xa rời tính cách”người” trong đối nhân xử thế. Con người đối xử với con người như kẻ xa lạ, không tình thương. Con người dần trở thành một đối tượng giao dịch kinh tế, không còn được xem như một cá thể độc đáo có lịch sử, có tình cảm vui buồn, thương yêu, đau khổ khi bị ngược đãi. Sức khoẻ trở thành một mặt hàng mặc cả cao thấp. Người nghèo, người bất hạnh mang bệnh nan y trở thành nạn nhân của một lối xử thế tàn nhẫn, bất chấp các giá trị đạo đức khi đồng tiền trở thành chuẩn mực trao đổi trong mọi quan hệ.
Chúng ta sẽ không lấy làm lạ khi có một số thày thuốc tìm mọi cách luồn lọt vào những bệnh viện đầu ngành bằng những số tiền hối lộ (đến 5, 7 ngàn đô), rồi sau đó tìm cách thu hoạch cả vốn lẫn lời trên sự bất hạnh của những bn chẳng may đến với họ. Người sa ngã tự bào chữa bằng lý luận “cần thu hồi vốn đầu tư” và thản nhiên đút túi những phong bì gọi là nhỏ nhoi. Nó nhỏ nhoi thật so với một vị BS đi xe hơi đời mới, nhưng đối với những Bn nghèo, đó có thể là đôi bông cưới cuối cùng, có thể là tiền bán máu của người vợ, người chồng, là tiền học phí vào đại học của người con đành nhìn tương lai mình khép lại. Người bệnh khi vào bệnh viện phải chịu hai nỗi đau. Nỗi đau thứ nhất do căn bệnh còn nỗi đau thứ hai do người đồng loại mình gây ra. Lắm khi nỗi đau thứ hai còn to lớn hơn nỗi đau thứ nhất và người bệnh đành thất thểu trở về chịu tàn phế hay chết trong nỗi hờn ai oán vì bị từ chối bởi đồng loại. Những phong bì kia ban đầu chỉ lấp lỗ trống do đầu tư sau dần dần đưa đến mất dần nhân cách, tàn nhẫn sống chết mặc bây tiền thày bỏ túi. Tội lỗi không có điểm dừng, có chăng chỉ chấm dứt sau chấn song nhà tù. Một ngày nào người thày thuốc lầm lạc soi gương sẽ không còn nhận ra mình, người sinh viên y khoa lý tưởng thuở trước
Ngày xưa người thày thuốc ngoài kiến thức còn phải học tính khiêm tốn, tôn trọng đồng nghiệp, yêu người, yêu nghề. Phải lấy gương những người thày thuốc Đông Tây như Hippocrate, Hải thượng Lãn Ông. . . làm ánh sáng soi đường. BS Ignacio Chavez từng nói một câu có thể làm châm ngôn cho những người trong ngành Y mọi thời đại:"Thày thuốc là một con người cúi xuống một con người khác, có gì cho nấy, đem lại một chút khoa học nhưng thật nhiều tình thương”. Ngày nay gần như chúng ta đang làm ngược lại. Chúng ta đem ứng dụng thật nhiều cái gọi là kỹ thuật cao hết sức tốn kém mà không màng đến cư xử giữa người và người và gần như không giành chút gì là tình thương cho những Bn đang quằn quại vì cơn bệnh. Khoa học càng tiến bộ thì khoảng cách giữa những con người với nhau càng lúc càng xa. Con người ngày nay càng lúc càng lạc lõng giữa những cỗ máy vô hồn. Người ta tưởng rằng mình quá tài giỏi, dựa vào những bộ máy đồ sộ kia có thể chiếm đoạt quyền tạo hoá. Thật ra y khoa ngày nay cũng không giải quyết được gì nhiều cho nhân loại hơn xưa kia. Nó chữa được một số bệnh ngày trước không giải quyết được nhưng cũng bó tay với vô số bệnh mới do thời đại gây ra. Và người bệnh thời đại nào cũng vậy nhất là các bệnh nan y, cái họ cần nhất là sự tận tâm, lòng yêu thương của thày thuốc rồi mới đến các kỹ thuật khoa học. Con người đối với con người phải có sự đồng cảm và phải có lòng thương giữa con người với nhau. Người thày thuốc còn hơn thế, còn có nghĩa vụ đem sự hiểu biết, sự khéo léo kỹ xảo của mình để cứu vớt đồng loại.
Đã đến lúc phải thay đổi lại cách đào tạo con người. Một con người như quan niệm trước đây là vừa hồng vừa chuyên mới toàn vẹn. Bây giờ giá trị đó vẫn còn cần tôn trọng theo chuẩn mực mới. Hồng theo quan niệm mới là phải có lý tưởng, phải yêu thương con người, phải xem sức khoẻ, sinh mạng con người là một giá trị không gì có thể thay thế. Trường Đại Học Y là nơi đào tạo ra không phải chỉ những thày thuốc giỏi mà trên hết phải là những thày thuốc yêu người, yêu nghề. Cuộc Cách Mạng giải phóng dân tộc đã hoàn thành nhưng cuộc Cách Mạng giữa Thiện và Ác vẫn còn và sẽ luôn luôn còn tiếp diễn và rất cần những chiến sĩ mới lao lên phía trước, chấp nhận hi sinh bản thân vì một tương lai tươi sáng cho mai sau.
Những thày thuốc còn chưa nhuốm bẩn lương tâm hãy cảnh giác, đừng vì một phút yếu lòng mà trượt dài trên con đường xa lạ với bản chất tốt đẹp của mình. Những thày thuốc đã trót sai lầm hãy dừng lại, quay về đội ngũ những thày thuốc chân chính, nơi đây luôn có những tấm lòng rộng mở đón bạn bè trong vòng tay. Không yêu người, không yêu nghề mà chỉ xem nghề thuốc là phương tiện làm giàu bất kể lương tâm, đạo đức thì một ngày nào không xa những thày thuốc đó sẽ phải đứng trước toà án lương tâm và chịu sự trừng phạt của xã hội. Làm sao để sau này khi con cháu hỏi "ông bà đã làm gì cho đất nước trong những ngày khó khăn ấy?" chúng ta sẽ không phải hỗ thẹn khi trả lời cho thế hệ mai sau.
BS Lê Ngọc Dũng - 
nguồn trích YKHOANET

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Người dân Hội An giữ gìn phố cổ

Người dân Hội An giữ gìn phố cổ



- Người Hội An có câu nói vui nhưng đầy tự hào: "Vì nghèo khó mới giữ được tài sản của cha ông để hôm nay trở thành di sản của nhân loại".
Nguoi dan Hoi An giu gin pho co
Ngôi nhà cổ ở 90 Nguyễn Thái Học (Hội An) dù đã bị xuống cấp nhưng chủ nhà vẫn cố gắng chèn chống để chờ dịp trùng tu nguyên trạng
Nhà nhà giữ gìn di tích
Đúng 8h tối 26/8, lễ hội kỷ niệm 5 năm Di sản Văn hoá thế giới Mỹ Sơn - Hội An sẽ chính thức khai mạc bên bến sông Hoài lộng gió. Đây không chỉ là điều kiện để tiếp tục quảng bá hình ảnh Quảng Nam đến với bạn bè 5 châu mà còn là dịp để chính quyền và nhân dân địa phương nhìn lại kết quả sau 5 năm sở hữu hai Di sản văn hoá thế giới. Riêng tại Hội An, cộng đồng cư dân đã đóng vai trò rất quan trọng trong việc gìn giữ và trùng tu di tích. Ngoài sự đóng góp, hỗ trợ của trung ương, địa phương vàcác tổ chức phi chính phủ... thì ý thức gìn giữ một di sản quý giá của nhân loại và những đóng góp của các thế hệ người Hội An là rất lớn.
Những di sản vật thể nhà cổ, đình chùa cổ đã gắn liền với cuộc sống của bao thế hệ người Hội An. Trong mọi hoàn cảnh, người dân nơi đây vẫn cố gắng gìn giữ tài sản này. Như nhà thờ tộc Nguyễn Tường, một trong số các di tích được xếp loại đặc biệt, có niên đại trên 100 năm. Đây là dòng họ của ba anh em nhà văn nổi tiếng Thạch Lam, Nguyễn Huy Hiệu, Nguyễn Tường Vĩnh. Qua hơn 1 thế kỷ với nhiều biến động nhưng con cháu của dòng họ này vẫn cố gắng giữ được nguyên trạng nhà thờ tộc. Bà Nguyễn Thị Mai, đại diện hội đồng gia tộc Nguyễn Tường tự hào nói: “Gia đình rất trân trọng mọi kỷ vật ông bà để lại. Hàng năm chúng tôi đều cố gắng tu sửa nhà thờ theo khả năng của mình. Ví dụ như mái ngói hư thì chúng tôi thuê thợ lên sửa hoặc mua đồ che đậy lại. Tới nay, được Nhà nước và Trung tâm quản lý bảo tồn di tích Hội An giúp đỡ, hỗ trợ kinh phí để trùng tu nhà thờ tộc thì gia đình chúng tôi rất phấn khởi, chung tay đóng góp tinh thần lẫn vật chất để tu sửa nhà thờ, giữ lấy nguyên trạng của di tích!".
Có một câu nói vui nhưng ẩn chứa trong đó cả một niềm tự hào: "Vì người Hội An trước đây nghèo khó nên mới giữ lại được di vật, tài sản của cha ông để hôm nay trở thành di sản của cả nhân loại". Hơn 1.200 di tích kiến trúc nghệ thuật còn lưu giữ được cho đến hôm nay đã cho thấy vai trò của cá nhân, cộng đồng và chính quyền Hội An trong việc gìn giữ, bảo tồn những tài sản này. Kể cả với những gia đình khó khăn thì họ vẫn tìm cách trùng tu cho đúng nguyên trạng trên cơ sở hướng dẫn kỹ thuật của cán bộ bảo tồn. Ông Phan Công Dũng, chủ nhân của ngôi nhà cổ 57 Lê Lợi khẳng định: “Trước đây, do mình không có điều kiện nên có thể là không giữ gìn cho trọn vẹn được. Nhưng nay đã được Nhà nước hỗ trợ để trùng tu ngôi nhà cổ thì bổn phận, trách nhiệm của mình là phải gìn giữ tối đa, càng giữ được nguyên trạng chừng nào tốt chừng nấy!".
Nguoi dan Hoi An giu gin pho co
Du khách nước ngoài vào thăm nhà cổ Tấn Ký nổi tiếng ở Hội An
Không trông chờ, ỷ lại
Theo thống kê của Trung tâm Quản lý Bảo tồn di tích Hội An, 5 năm qua, toàn thị xã đã chống đỡ, cứu nguy cho 125 di tích đang xuống cấp nghiêm trọng trong khu phố cổ; hỗ trợ trên 1,7 tỉ đồng tu bổ 87 di tích tập thể và tư nhân từ nguồn ngân sách thị xã; triển khai tu bổ 131 di tích với tổng kinh phí hơn 45 tỉ đồng. Riêng trong năm nay, từ nguồn kinh phí của chương trình mục tiêu và vốn do Chính phủ hỗ trợ, Hội An tiếp tục trùng tu 28 ngôi nhà là di tích do Nhà nước quản lý đang xuống cấp nghiêm trọng với tổng kinh phí 13 tỉ đồng. Bên cạnh đó, Trung tâm Quản lý Bảo tồn di tích Hội An còn tư vấn kỹ thuật, giúp người dân tu bổ nhà cổ theo đúng nguyên tắc bảo tồn; đồng thời hỗ trợ kinh phí với mức tối đa bằng 70% giá trị công trình. Riêng người dân cũng tự tìm hiểu, thường xuyên theo dõi để có những tu sửa nhỏ cho ngôi nhà cổ của mình.
Trao đổi với chúng tôi, ông Trần Ánh, Giám đốc Trung tâm Quản lý Bảo tồn di tích Hội An, đã khẳng định: “Ý thức trân trọng giá trị di sản của tiền nhân rất được mỗi người dân Hội An quan tâm và trong thực tế, người ta cũng đã hết sức tích cực trong việc tự quản lý, tự bảo vệ và tự đầu tư kinh phí để tu bổ di tích của chính mình. Nhờ vậy, trong hơn 5 năm qua, ngoài việc Nhà nước đầu tư kinh phí tu bổ hơn 130 di tích thì bản thân các chủ di tích cũng đã tu sửa gần 800 di tích như vậy. Điều đó chứng tỏ, tư tưởng trông chờ ỷ lại vào cấp trên, vào các cơ quan Nhà nước để bảo tồn, trùng tu di tích gần như không có xuất hiện trong cộng đồng cư dân Hội An!".
Ba giải thưởng "Dự án kiệt xuất về Trùng tu và bảo tồn đô thị cổ Hội An", "Phát triển du lịch và bảo tồn di sản văn hoá" và "Bảo tồn làng mộc truyền thống Kim Bồng" mà UNESCO Châu Á – Thái Bình Dương trao cho chính quyền và nhân dân thị xã Hội An đã thêm một lần nữa khẳng định những đóng góp lớn lao của những thế hệ cư dân phố cổ trong việc gìn giữ một di sản văn hoá tiêu biểu cho nhân loại.
  • Hải Châu
    Theo_VietNamNet

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

Họp kêu gọi hiến đất làm cống thoát nước


Họp kêu gọi hiến đất làm cống thoát nước cho các con đường chờ thoát...trên địa bàn phố cổ Hội An.
UBND phường Minh An - Hôi An kêu gọi người dân hiến đất để thực hiện quy hoạch cống thoát nước nằm trên các tuyến đường La Hối và Nguyễn Phúc Tần ( khối An Hội - Đồng Hiệp phường Minh An ) và đường tổ 28 thuộc phường Minh An thành phố Hội An.
Theo quy hoạch, hệ thống thoát nước mưa sẽ đáp ứng các vấn đề bức xúc của dân về ô nhiễm môi trường và giải quyết cơ bản chống ngập úng vào mùa mưa nhằm cơ bản cải tạo chức năng điều hòa nước mưa trong khu vực đô thị cổ Hội An.

Để thực hiện được quy hoạch trên, UBND phường Minh An họp kêu gọi hiến đất đầu tư hoàn thành các dự án thoát nước mưa nhưng đã gặp phản ứng không đồng thuận của các hộ trên  trục đường này vì không đền bù đất, các công trình như hàng rào, cây xanh và các công trình khác của dân...Đây là tuyến đường được cho là quan trọng vì nằm trong khu vực có ảnh hưởng đến khu du lịch phố cổ Hội An nhưng không được thành phố Hội An đặc biệt quan tâm, đã gây ra không ít bất bình với nhân dân., Dự án đầu tư xây dựng cống thoát nước và lề đường này là đầu mối cấp quan trọng cho phố cổ Hội An nhưng lãnh đạo thành phố Hội An đã bỏ qua nhiều năm, khiến cho các hộ dân trên cũng như những người dân lưu thông trên các tuyến đường này bức xúc nhiều năm liền.
Bên cạnh đó, UBND thành phố Hội An cũng đã xây dựng các hệ thống thu gom và xử lý nước thải trên toàn thành phố nhưng cũng bị bỏ ngỏ nữa chừng.  Dự án này thi công kéo dài khiến nhân dân bức xúc vì đã đào bới lung tung, thi công chậm trể gây mất cảnh quan đô thị.
Dự kiến cuộc họp kêu gọi hiến đất lần hai sẽ tiếp tục vào lúc 14 giờ 00 ngày 20 tháng năm 2012, tại hội trường trung tâm HTCĐ phường ( 83 Ngô Quyền ).
by Nhu huynh.

Cấm xe bán hàng lưu niệm tại phố cổ Hội An


Cấm xe bán hàng lưu niệm tại phố cổ Hội An


UBND TP Hội An, tỉnh Quảng Nam vừa ra quyết định cấm tất cả các loại xe đẩy bán hàng rong, hàng lưu niệm tại các tuyến đường trong khu phố cổ.



Lệnh cấm được áp dụng tại các tuyến phố như Bạch Đằng, Nguyễn Thái Học, Trần Phú, Phan Châu Trinh, Nguyễn Phúc Chu, Hoàng Diệu, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Trần Quý Cáp, Tiểu La, Hoàng Văn Thụ, Châu Thượng Văn, Hai Bà Trưng và các hẻm thuộc các tuyến đường trên.
Gần đây, Hội An xuất hiện quá nhiều xe đẩy, xe tự chế bán hàng rong tụ tập ở các điểm nút giao thông, di chuyển từ phố này qua phố khác gây mất trật tự đường phố, ảnh hưởng an toàn giao thông và làm xấu mỹ quan khu di sản văn hóa thế giới./.