Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Khi cái ác trở thành việc thường nhật

Thay vì xây lăng mộ, hãy mở trường mầm non

Tác giả: (theo SGTT)

Những sĩ quan SS của phát xít Đức khi giết người Do Thái, những người lính Pol Pot khi bổ cuốc vào đồng loại, những người lính Nhật trong thảm sát Nam Kinh, lính Bosnia trong thanh trừng sắc tộc ở Nam Tư… tất cả đều cho rằng mình không sai, rằng mình làm theo lệnh cấp trên, rằng mình làm việc phải làm.
cô giáo, bạo hành, mầm non, mở trường
Nhìn bức ảnh này, phụ huynh khó biết đã “giao con cho chằn”. Ảnh: kenh14.vn 
Tác gia Mỹ gốc Đức Hannah Arendt đã phân tích cho mọi người thấy con người sẽ man rợ thế nào khi cái ác trở thành việc thường nhật, trở thành cái phổ biến không đáng bận tâm. Một trong những điều thường trực trong đầu của những con người làm nên cái ác tận cùng này đều là tước bỏ tính người trong “đối tượng cần xử lý”; nói cách khác là họ từ bỏ tính thấu cảm (empathy) của mình để coi “đối tượng cần xử lý” không phải là đồng loại, để từ đó có những việc làm vượt ra khỏi các quy tắc đạo đức thông thường.
Với trường hợp hai cô bảo mẫu cơ sở mầm non Phương Anh (phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức, TP.HCM) bạo hành các cháu bé vừa được phát hiện, tôi không cho là họ mất hết nhân tính dù rằng hành động của họ đáng lên án và phải bị pháp luật trừng trị. Đây có thể là một lựa chọn (rõ ràng là tồi tệ) để hoàn thành việc mình phải làm, và rõ ràng là có tính toán (các cháu bé không hề có thương tích bên ngoài).
Họ là kẻ thủ ác, sẽ bị pháp luật trừng phạt. Nhưng sự trừng phạt lớn nhất họ phải chịu cả cuộc đời chính là sự xa lánh của bạn bè, người thân thậm chí là bố mẹ, chồng con, sự nhục nhã của gia đình họ. Vì thế, thêm những lời chửi rủa, thêm những sự khủng bố tới họ cũng không làm họ đau khổ hơn. Cũng không nên tưởng rằng treo ngược họ lên để ném đá (theo cả nghĩa đen) hay đánh đập họ sẽ làm gia đình các cháu bé bị bạo hành hả hê hơn.
Thay vì treo cổ hai người này lên, hãy thử nghĩ nguyên nhân của vụ việc ở đâu?
Nếu hệ thống trường công đủ chỗ, đủ cô giáo mầm non được đào tạo đầy đủ thì có xảy ra việc như hôm nay không? Nếu chính quyền địa phương kiểm tra thường xuyên, hàng xóm quan tâm thì có xảy ra việc đó không?
Nếu điều kiện cơ bản của mọi cô bảo mẫu (kể cả không được đào tạo chính quy) là phải học qua lớp đào tạo chăm sóc trẻ được đưa vào quy định thì có xảy ra việc này không? Trường học, từ mầm non đến trung học đều thiếu không gian, thiết bị, giáo viên, sao không lo đầu tư?
Các doanh nghiệp, thay vì đổ dồn tài trợ bóng đá nam, ca nhạc, xây lăng mộ… sao không tài trợ xây trường, dựng lớp, tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc cho các thầy cô giáo…?
“Nhà nước phải nhận lấy trách nhiệm này”
Nhìn lại quá trình giáo dục mầm non từ ngày mới giải phóng đến nay, có thể thấy chính sách của nhà nước thay đổi liên tục, rất bấp bênh. Thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ông rất quan tâm đến giáo dục mầm non, ông từng nói: “Chưa có XHCN cho người lớn thì phải có XHCN cho trẻ con”.
Thời ấy, rất nhiều ngôi biệt thự đẹp trong thành phố được dùng làm nhà trẻ. Nhưng không hiểu sao sau đổi mới, Nhà nước lại chủ trương chuyển hệ thống nhà trẻ ra khỏi hệ thống giáo dục công lập hết, rồi tiếp theo lại chủ trương bán công hoá các trường nhà trẻ, mẫu giáo… Các trường mầm non và nhà trẻ Sài Gòn không “mặn” lắm với chủ trương này, vẫn cố gắng giữ được càng nhiều trường công lập càng tốt.
Sau một thời gian, Nhà nước lại chủ trương chỉ phổ cập mầm non cho trẻ từ năm tuổi trở lên…
Có thể thấy rất rõ những chủ trương không nhất quán ấy đã ảnh hưởng lớn đến việc giáo dục trẻ mầm non. Việc ngày càng ít đi các nhà trẻ, mẫu giáo công lập là một khó khăn đầy nguy hiểm cho các bậc làm cha làm mẹ. Ít có năm nào không có trẻ bị chết, bị đày đoạ bởi những nhà trẻ “chui”. Cứ mỗi lần xảy ra một câu chuyện thương tâm là lại kéo nhau đi thanh tra, kiểm tra, sau một thời gian đâu lại vào đấy.
Nhìn từ phía người lao động, nhất là dân nhập cư, trường công lập ngày càng ít và đòi hỏi rất nhiều thủ tục mới được vào, trường dân lập thì học phí quá cao, làm sao cho con đi học nổi. Tình cảnh khó khăn vô cùng khiến họ phải ngậm đắng nuốt cay cho con vào nhà trẻ chui…
Thực tế này không thể chỉ quy cho ngành giáo dục. Ngành giáo dục lấy đâu ra tiền để làm nhà trẻ công lập. Nhà đầu tư cũng không dại gì lập nhà trẻ vì rủi ro cao. Khu công nghiệp mọc lên như nấm, nhưng có mấy ai lo làm nhà trẻ?
Có cầu thì có cung, tính sơ bộ theo tôi, khoảng 80% trẻ thơ buộc phải vào nhà trẻ chui để cha mẹ có điều kiện đi làm. Cũng không thể quy lỗi cho UBND phường, xã, vì họ có muốn quản cũng quản không nổi. Nhà nước, chứ không ai khác, phải nhận lấy trách nhiệm này.
Phải thay đổi hoàn toàn chính sách đầu tư cho hệ thống nhà trẻ, mẫu giáo của đất nước, coi đó là một trọng trách lớn để hình thành thế hệ mới cho tương lai đất nước.
  • Hồ Thiệu Hùng(nguyên giám đốc sở Giáo dục đào tạo TP.HCM)

Theo blog Kim Dung/Kỳ Duyên

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Ghét cái đéo nào được...

Ghét cái đéo nào được...
Hể mở cái mồm ra thì bảo thằng Mỹ khốn nạn chuyên đi ăn hiếp nước khác, nào là mấy thằng Tư Bản "giẫy chết" chuyên bóc lột, ăn cướp,ăn hiếp,.. thế nhưng con cháu chúng nó, cả nhà chúng nó hằng đêm nghĩ ra mọi cách ăn cướp người ta, chà đạp người ta, để kiếm tiền biến qua các nước Tư Bản , đưa con cháu mình qua Mỹ, qua Úc…vậy chúng nó ghét đéo sao được.
Nhà cữa chúng nó thì dùng toàn đồ tư bản “giẫy chết”, hễ cái gì có xuất xứ từ các nước Tư Bản đặc biệt là Mỹ thì mắt nó sáng giới lên.
Khi nó đưa con cháu nó qua các nước Tư bản được rồi thì tổ chức nhậu nhẹt linh đình hơn cả mừng thọ ông nội nó vậy…thế thì bọn chúng mở mồm ghét đéo nào được.
Uh, mà nghĩ cũng lạ nhỉ, sao chúng nó không đưa con cháu chúng nó sang các nước anh em yêu quí chúng nó như Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Lào Cu Ba cho nó đúng cái tình anh em răng hở môi lạnh…mà ngày đêm chúng nó ca ngợi .Không biết bọn chúng nó có xấu hổ khi người nhà nó sống toàn là ở bên các nước Tư Bản, dùng hàng của Tư Bản…mà mồm thì lúc nào cũng ghét Tư Bản không nhỉ?
Vậy thì chúng nó ghét đéo sao được

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Đại Vệ Chí Dị

 Dẹp loạn nhân quyền


Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.


Vệ Kính Vương năm ấy tuổi cao, sức yếu, thần khí đã mệt mỏi. Vương trăn trở đêm ngày vì sự tồn vong của nhà Sản, nghĩ ra trăm phương ngàn kế. Nhà Sản ngự trị thiên hạ vững như tường thành, thế nhưng Vương ăn không ngon ngủ. Năm nào Vương cũng nghĩ ra chuyện khiến xã tắc xôn xao. Nào thì chấn chỉnh Sản viên, nào thì lập ban nọ ban kia, nào là sửa đổi Quốc Hiến....những việc làm ấy tiêu tốn bao nhiêu thời giờ tiền bạc của bá tánh. Trong khi đất nước vào thời mạt suy, đói kém, cướp giết tràn lan....

Bấy giờ thiên hạ khắp chốn bất bình, lòng người mọi miền đã chán ngán oán than. Năm đó nước Vệ lại được vào hội đồng nhân quyền năm châu, nhà Sản chưa kịp vui mừng thì lại chuốc lo âu. Vì người thiên hạ khắp ba miền mở hội ăn mừng ngày nhân quyền. Vương lấy làm cả sợ, mới sức giấy sang bên phủ Chúa đòi dẹp loạn ấy.

Chúa nước Vệ là Bạo, nắm ngôi tể tướng mấy kỳ. Vóc dáng khôi ngô, tính quyết đoán, nhiều mưu mẹo, xuất thân từ rừng đước đi đến ngôi cao thiên hạ. Dưới trướng nhiều tay hảo hán, tính Bạo không ưa nhân sĩ vì thế trong lòng không phục Vương. Chúa vẫn muốn diệt cái bọn kẻ sĩ lắm điều trong thiên hạ và bọn dân đen có máu khinh khi triều đình. Bởi thế Chúa phê thêm vào giấy của Vương, đưa xuống cho bọn thuộc hạ làm gấp.

Phó bộ Hình là  Tâm Lộ nhận giấy trên xuống, mới họp bọn dưới trướng bàn kế. Có kẻ nói bắt hết bọn nhân quyền vì tội gây rối trật tự. Tâm Lộ mắng.

- Giờ nước Vệ mới vào ghế nhân quyền năm châu, bắt bớ thế còn thể diện nào của triều đình khi bang giao năm châu, bốn biển. Không được làm càn.

Tướng lộ An Bát Bát tâu.

- Xin cứ dùng kế cũ đã thành công ở Tây Bắc mà làm.

Tướng lộ An Lục Thất hùa vào.

- Cứ kế ấy là hay nhất.

Các tướng lộ  An Bát Tam,An Lục Ngũ, An Lục Nhất...đều gật gù tán thành.

Đến ngày bọn nhân quyền vừa chớm ra mặt thiên hạ, bỗng đâu công sai bủa vây đám đó trong trận đồ bát quái. Rồi cửa Tốn mở toang , một bọn đầu trâu mặt ngựa xông thẳng vào đám nhân quyền tay gậy , tay quyền tha hồ đánh đập, cướp bóc. Tiếng la hét váng cả góc trời, có kẻ bị đánh vỡ đầu, sứt trán, có kẻ bị cướp sạch đồ đạc tư trang.....chả mấy chốc đám nhân quyền ấy tan tác tơi bời.

Tâm Lộ làm giấy báo công lên phủ Chúa. Bạo phê lời khen rồi cho người chuyển sang Vương phủ. Vệ Kính Vương xem tờ trình tỏ ý băn khoăn. Gửi giấy xuống bộ Hình.

- Dẹp được thì cũng tốt, nhưng dẹp thế này lại gây cảnh hỗn loạn binh đao, như thế là tốt hay không.?

Tâm Lộ thân chinh cầm giấy của Vương lên phủ Chúa dãi  bày.

- Thưa tể tướng anh minh, chúa thượng lỗi lạc. Tiểu tướng thi hành phận sự cân nhắc mọi điều. Sở dĩ phải dùng kế ấy, môt mũi tên bắn trúng mấy đích. Một là dẹp thẳng tay cái đám loạn nhân quyền ấy, cho chúng thấy sự chuyên chính bạo lực lợi hại của chúng ta. Hai là cho dư luận thấy, chuyện nhân quyền ở nước Vệ là vấn đề nhạy cảm, chưa có sự thống nhất hiểu biết rõ giữa dân chúng, cho nên tự dân chúng mâu thuẫn xảy ra đánh nhau. Đồng thời cũng cho năm châu biết dân trí, trình độ của bá tánh nước Vệ chưa cao, nếu có nhân quyền mà không có sự điều tiết của triều đình thì sẽ gây lên loạn lạc, máu đổ đầu rơi. Thực tế trận này cho thấy chỉ có những thanh niên, quần chúng nhân dân to khỏe  bức xúc với đám nhân quyền quá trớn định gây mất trật tự chung, thành ẩu đả, xô xát. Nếu vấn đề nhân quyền mà cứ diễn ra tự do thế này thì không biết có ngày hậu quả còn thê thảm đến đâu.

Chúa thâu tóm lời ấy, khi họp đại thần nghị chính triều Sản đem ra nghị. Các đại thần đều tấm tắc khen.

- Đúng là thượng sách. Cao kiến , cao kiến.

Vương mới lệnh cho các đại thần bộ Học tuyên cáo thiên hạ.

- Vừa qua lợi dụng nước Vệ được vào hội đồng nhân quyền năm châu, một số phần tử đã nhân cơ hội ấy làm loạn. Khiến quần chúng nhân dân bức xúc dẫn đến xô xát. Điều đó cho thấy không phải nhân quyền là một điều may mắn cho nước Vệ. Chỉ tốt đẹp  khi nhân quyền được thực hiện một cách có chỉ đạo, hướng dẫn của nhà Sản.  Thực tế vừa qua đã cho năm châu thấy, không thể áp dụng nhân quyền ở nước này vào nước khác vì trình độ, văn hóa mỗi nước một khác nhau.

Theo Cu Vinh Khoai Lang

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Con không thích tuyết rơi...

Mẹ ơi chú ý đàn bò, ‘họ’ còn cầu tuyết rơi nữa đấy!

Con muốn nói với mẹ rằng: Con không thích tuyết rơi, không bao giờ thích, cho dù một ngày nào đó mẹ của con không còn phải nuôi bò nữa.

Tuyết rơi trên đèo Ô Quy Hồ hôm 15.12
Tuyết rơi trên đèo Ô Quy Hồ hôm 15.12
Cái lạnh cắt da, cắt thịt ở chốn thủ đô này làm con không thể không nhớ đến bố mẹ. Dưới này lạnh là vậy nhưng con biết trên nhà mình còn lạnh hơn nhiều. Con nhớ lắm những ngày đông rét thấu xương, nhiều nhà trong xóm mất đi tài sản lớn nhất, cũng là người bạn thân nhất của mình là con trâu, con bò.
Rồi mùa đông năm đó, con làm sao quên được giọt nước mắt làm tan trái tim con của mẹ khi cái lạnh vô tình cướp mất con trâu duy nhất của nhà mình. Và ngày hôm nay, khi ngồi trong góc trọ nhỏ nơi thị thành cũng đang rất lạnh lẽo, thậm chí lạnh đến mức đáng sợ của cái lạnh không chỉ đến từ thời tiết này, con thấy thương cho những bà con nơi vùng cao xa xôi, những nơi phải hứng chịu những đợt không khí lạnh khủng khiếp nhất và cũng chính là nơi vô tình được giới trẻ quan tâm nhất. Họ lũ lượt kéo nhau đến - xem – cười – chụp ảnh để thỏa mãn cái mong ước mà bấy lâu họ vẫn mơ mộng khi được xem trên mạng internet, trên truyền hình những bộ phim tình cảm, lãng mạn với bối cảnh không thể thơ mộng hơn: tuyết rơi.
Con có thể tưởng tượng khung cảnh “kẻ khóc - người cười” ở chốn đó mẹ ạ, con tưởng tượng ra cảnh các em bé co ro bên những bếp lửa, những đôi môi thâm tím khóc oe oe vì lạnh. Rồi con thấy hình ảnh của mẹ: đôi mắt dại đi vì lạnh, vì tài sản lớn nhất đang có nguy cơ mất đi vì những cơn tai họa đến từ mẹ thiên nhiên; vì tuyết rơi…
Và rồi, con lại thấy một bức tranh “sôi động” hơn hẳn đến từ họ – những người được gọi nôm na là “dân phượt” mà mẹ chưa bao giờ nghe đến tên, hay và biết. Họ trong những trang phục không thể ấm cúng hơn, cười nói rôm rả, hạnh phúc bất tận khi chứng kiến những bông tuyết vô tình đang phủ trắng lên căn nhà của mẹ; họ chụp ảnh và họ thỏa mãn. Nhưng chừng ấy là chưa đủ đâu mẹ ạ, họ muốn nhiều hơn thế, thậm chí họ muốn tuyết phủ quanh năm trên chuồng bò của mẹ cơ; họ muốn biến ngôi làng của mẹ thành “thiên đường tuyết”, thành nơi mà học có thể thoải mãi đi đến - xem - cười và chụp ảnh.
Con thấy thương mẹ, thương cho những số phận đang lay lắt vì cái “lạnh kép” này. Những bài học đầu tiên mẹ dạy con có bài học “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”, rồi đến trường con cũng được học những bài học tương tự. Con không được phép cười hả hê khi bạn con hoặc một người nào đó đang có chuyện đau khổ, con không được vui cười trên niềm đau của người khác. Thế mà họ…
Và con biết, ngoài họ ra, còn rất rất nhiều những người bạn muốn được như họ đang ngày đêm cầu tuyết rơi, cầu trời hãy về âm độ như London, như Moscow… Và con biết họ là ai mẹ ạ!
Con cảm ơn mẹ đã dạy con về bài học biết yêu thương chia sẻ để giờ phút này con ngồi đây và viết những dòng này cho mẹ. Điều cuối cùng con muốn nói với mẹ rằng: con không thích tuyết rơi, không bao giờ thích, cho dù một ngày nào đó mẹ của con không còn phải nuôi bò nữa.
À, mẹ ơi, hãy chú ý đàn bò, họ còn cầu tuyết rơi nhiều nữa đấy!
Cao Đào Viết
Theo TNO

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Tỉ giá và người nghèo

Tỉ giá và người nghèo


nguoi ngheoHai gia đình ở sát nhau nhưng hoàn cảnh khác nhau. Gia đình ông A dành dụm được chừng 2 tỉ đồng, dự trù sang năm cho con đi du học ở nước ngoài.
Gia đình ông B nghèo hơn chỉ tiết kiệm được 20 triệu đồng, cũng dự trù sang năm dùng để cho con đi học đại học tư trong nước. Cả hai gửi tiền vào ngân hàng vì năm đó lãi suất đang rất cao, chừng 20%/năm. Năm sau, tiền ông A lên thành 2,4 tỉ đồng, tiền ông B lên thành 24 triệu đồng.
Cả năm đó tỉ giá hầu như không thay đổi nên ông A đổi được thành 100.000 đôla cho con đi du học mà vẫn dư ra một khoản lớn. Trường con ông B vì học phí tính bằng tiền đồng nên đã điều chỉnh theo lạm phát, học phí thay vì 20 triệu đồng nay đã tăng lên thành 30 triệu đồng, ông B méo mặt vì hụt một khoản không nhỏ.
Câu chuyện trên chỉ là giả định với những con số cố ý làm tròn cho dễ hình dung. Trong bối cảnh con số thống kê ở Việt Nam bị chê là thiếu tin cậy, tốt nhất là dùng cách “tính rợ” của dân gian. Tính nhẩm kiểu như trên cũng cho ta thấy: khi lạm phát cao mà tỉ giá không điều chỉnh theo tương ứng thì tỉ giá đó có lợi cho những ai có liên quan đến ngoại tệ và có hại cho những ai chỉ biết dùng tiền đồng.
Gia đình ông C chuyên ăn thịt bò ngoại nhập dù đắt hơn thịt bò trong nước. Năm trước ông bỏ ra 350.000 đồng mua một ký thịt bò Úc, trong khi gia đình ông D chỉ phải bỏ ra 300.000 đồng mua thịt bò dưới quê.
Qua một năm, đồng bạc mất giá, giá thịt bò trong nước lên thành 350.000 đồng, trong khi đó vì tỉ giá hầu như không thay đổi, dân nhập thịt bò Úc vẫn giữ nguyên giá bán 350.000 đồng. Nay coi như ông C lợi hơn ông D vì trả cùng giá như nhau mà được ăn thịt bò ngoại. Ông D cũng không dại, bèn chuyển sang mua thịt bò Úc luôn, thế là thị trường thịt bò trong nước ngày càng tiêu điều vì không cạnh tranh nổi.
Ví dụ thứ nhì cho thấy vì sao nhiều chuyên gia kinh tế nói chính sách tỉ giá đang làm sản xuất trong nước ngày càng kiệt quệ, không cạnh tranh nổi với hàng ngoại nhập. Cứ thử làm những phép tính tương tự sẽ thấy không một mặt hàng nào, từ đường, sữa đến cả cây tăm cạnh tranh nổi với hàng nhập khẩu cùng loại nếu năm nào lạm phát cũng cao mà tỉ giá vẫn được giữ hầu như cố định.
Nhìn cách khác, có thể nói lạm phát làm chi phí sản xuất ở Việt Nam tăng lên quá nhanh, làm lần lượt nhiều mặt hàng mất tính cạnh tranh với hàng nhập khẩu.
Bây giờ chúng ta nhìn vào bức tranh ngược lại để xem tình hình này tác động như thế nào với những người hoạt động xuất khẩu. Giả dụ năm này ông nông dân E bán gạo cho công ty xuất khẩu với giá 21.000 đồng/ký, tức chừng 1 USD/ký (lấy con số giả định cho dễ hình dung). Một năm sau đó, ông vẫn phải bán với cùng giá này vì giá thế giới không đổi, tỉ giá không đổi.
Trong năm đó, chỉ số giá tiêu dùng trong nước tăng khoảng 25%, tức giá cả tăng thêm chừng một phần tư trong khi thu nhập ông E không đổi, biểu sao gia đình ông ngày không một nghèo thêm, bởi chỉ số giá tăng chừng đó mà chi phí cho y tế và giáo dục thường tăng vọt cao hơn nhiều lần.
Công nhân và nhân viên làm cho Nhà nước cũng nghèo như nông dân nhưng dù sao hằng năm lương còn được điều chỉnh theo sự trượt giá của đồng tiền. Còn nông dân, trừ phi bán sản phẩm cho thị trường nội địa, nếu cứ bám theo thị trường xuất khẩu sẽ chịu thiệt thòi, nhất là khi giá nông sản thế giới lại giảm.
Nói như thế không có nghĩa cổ xúy cho việc phá giá đồng tiền, dân ta mỗi khi nghe hai chữ phá giá lại càng lo ngại, lại tác động mạnh lên lạm phát, hóa ra lợi bất cập hại. Điều dễ làm nhất, mà cũng là chủ trương được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, là điều chỉnh tỉ giá danh nghĩa sao cho linh hoạt, từng ngày, từng tuần chứ không phải tự nhiên làm một lần cho gây sốc.
Tỉ giá thật đang cho thấy tiền đồng đã và đang tăng giá so với đôla Mỹ, cần điều chỉnh tỉ giá danh nghĩa để tỉ giá trở về đúng giá thật của nó. Vấn đề là nói linh hoạt nhưng dường như ai cũng quên, có lẽ vì để nguyên tỉ giá như thế có lợi cho người có tiền, người sử dụng nhiều hàng nhập, nhất là người nợ nước ngoài nhiều.
Thêm nữa, tỉ giá giữ nguyên trong khi lạm phát cao tạo ra một ảo tưởng là thu nhập đầu người tính bằng đôla Mỹ đang tăng nhanh, làm mọi người an tâm rằng tình hình phát triển kinh tế đang tốt đẹp.
Tình hình cứ như thế này, ông H sẽ mua được xe hơi nhập từ Nhật. Giá nay còn cao nhưng thu nhập ông H đang tăng dần theo sự mất giá của tiền đồng. Cứ đợi thêm một thời gian, lấy mớ tiền đồng mà thực chất giá trị sử dụng chưa bằng một phần so với những năm trước, đổi sang đôla (được bảo đảm tỉ giá “ổn định”), ông H sẽ có đủ tiền đô mua xe như ông A cho con đi du học mà có lẽ vẫn còn dư kha khá.

Nguyễn Vạn Phú
(theo HDTG blog)

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Thư giản cuối tuần

Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất

Mandy, Robert, Annabelle được coi là những con búp bê mang linh hồn quỷ dữ...
Phi thường kì quặc cập nhật nhanh nhất những Chuyện lạ, những Bí ẩn lịch sửVideo chuyện lạ và những Kỉ lục Guiness khắp nơi trên thế giới!

Khi còn bé, hẳn bạn nữ nào cũng sở hữu ít nhất một con búp bê xinh xắn và bạn sẽ vô cùng yêu quý nó, luôn mang bên cạnh, kể cả lúc ngủ. Tuy nhiên, bạn đã bao giờ gặp phải trường hợp, con búp bê đó có sở thích kỳ lạ là luôn muốn chiếm giữ tâm hồn, thể xác bạn hay phá rối đồ đạc trong nhà.
Cùng điểm lại một vài con búp bê ma ám đáng sợ mà hẳn bạn sẽ không bao giờ muốn sở hữu nó theo danh sách chuyên trang Mentafloss dưới đây.
1. Búp bê Mandy
Câu chuyện bắt đầu xảy ra vào năm 1991 khi một người phụ nữ tên Mereanda tặng con búp bê này cho Bảo tàng Quesnel ở British Columbia, Canada. Bà kể rằng, vào một đêm, bà bị đánh thức bởi tiếng khóc lạ dưới tầng hầm.
Khi xuống kiểm tra, bà phát hiện cửa sổ mở toang, một con búp bê cũ kĩ đang ngồi trên đó nhìn bà chăm chăm. Quá sợ hãi, sáng hôm sau, bà đã đem con búp bê tới tặng Bảo tàng và người ta đặt tên nó là Mandy.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 1
Hình ảnh búp bê Mandy
Mandy là một con búp bê được sản xuất ở Anh hay Đức vào năm 1910 hay 1920. Giờ đây, quần áo của nó đã nhàu nát, cũ kỹ, khuôn mặt nhiều vết nứt. Khi đưa vào bảo tàng, nhiều người cho rằng, Mandy chỉ là một cô búp bê bình thường nhưng ngay sau đó, những điều kỳ lạ đã bắt đầu xuất hiện.
Đầu tiên là việc những nhân viên bảo tàng không tìm được bữa trưa của mình dù họ đã cất chúng trong tủ. Họ đã đi tìm khắp nơi nhưng cuối cùng tìm thấy chúng trong ngăn kéo nhỏ. Kỳ lạ hơn, nhiều vật dụng khác của nhân viên cũng "không cánh mà bay". Mỗi đêm, người bảo vệ bảo tàng nói rằng họ nghe thấy những tiếng chân đi lại xung quanh phòng nhưng họ không phát hiện thấy bóng dáng một ai.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 2
Từ những mối nghi ngờ sẵn có, người ta bắt đầu điều tra về nguồn gốc của búp bê Mandy. Tuy nhiên, không một ai biết Mandy đến từ đâu và ra đời như thế nào. Chỉ biết rằng, hình như con búp bê này có một quyền năng lạ thường, được tích tụ trong nhiều năm.
Lúc đầu, Mandy được đặt ngay tại lối đi vào. Những vết nứt nẻ trên gương mặt cộng thêm nụ cười và cái nhìn bí ẩn khiến nhiều người cảm thấy hoảng sợ. Sau đó, người ta đã chuyển Mandy đến một căn phòng riêng biệt.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 3
Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì mà nhiều người đến quay phim và chụp ảnh Mandy nhưng tất cả đều bị che lấp bởi một luồng sáng kỳ lạ, rồi chỉ sau khoảng 5 giây tất cả các máy đều tự động vụt tắt. Khi sang các phòng khác trong bảo tàng, chiếc máy này hoạt động bình thường.
Một số du khách kể lại rằng, khi đến thăm bảo tàng, họ cảm nhận như có một ánh mắt luôn dõi theo. Thỉnh thoảng người ta vẫn thấy mắt của Mandy chớp chớp nhìn họ, nhiều người thấy con búp bê di chuyển sang một vị trí khác rồi chỉ trong nháy máy nó lại trở về chỗ cũ.
2. Huyền thoại về búp bê Robert
Khi nói đến những con búp bê ma ám, búp bê Robert của Mỹ được cho là nổi tiếng nhất. Búp bê Robert chính là nguồn cảm hứng để các nhà làm phim xây dựng nhân vật búp bê đáng sợ Chucky trong bộ phim nổi tiếng "Ma búp bê".
Robert thuộc về chủ sở hữu là Robert Eugene Otto. Năm 1906, cô hầu gái Bahamas đã tự tay làm con búp bê cao khoảng 91cm tặng cậu bé Eugene. Nhiều người cho rằng, chính cô hầu gái này đã nguyền rủa món đồ chơi này sau khi cha mẹ của Robert tỏ thái độ không hài lòng với cô. Ngay sau khi cô hầu gái này bỏ đi, các sự việc bí ẩn bắt đầu xảy ra, gây rắc rối cho gia đình Otto.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 4
Robert đã đặt tên cho búp bê bằng chính tên của mình và rất thích nói chuyện với nó, những người khẳng định là con búp bê đã cất giọng đáp lại. Họ cũng nói rằng, món đồ chơi này có thể thay đổi biểu cảm theo ý thích và có thể tự di chuyển về nhà riêng của mình.
Hàng xóm nói với nhau đã nhìn thấy con búp bê di chuyển từ cửa sổ này đến cửa sổ khác khi gia đình Otto đi vắng. Các thành viên trong gia đình thì nghe thấy tiếng cười khanh khách lạnh lẽo phát ra từ món đồ chơi này.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 5
Búp bê Robert gây ra nhiều câu chuyện dị thường vào ban ngày, nhưng vào ban đêm nó chỉ tập trung "chơi" với cậu bé Eugene Robert. Những vật dụng trong nhà tự động bị vỡ hoặc biến mất; đồ thủy tinh và vàng bạc trong phòng ăn tự rơi, vỡ; quần áo tự bị xé rách; những bộ chăn đệm tự động co rúm lại, nhàu nát.
Eugene Robert bỗng nhiên yếu dần đi, cậu bé trở nên kỳ lạ. Cứ mỗi tối, cậu bé lại lẻn qua cửa sổ và đi lang thang trong đêm. Khi bố mẹ cậu bắt đầu để ý và phàn nàn cũng là lúc họ nhận thấy có chuyện không ổn. Eugene cứ luôn miệng nói: “Robert làm đấy!”. Và rồi người ta bắt đầu bàn tán việc chính con búp bê Robert đã gây ra những chuyện này.
Dần dần, những câu truyện kỳ lạ cứ liên tiếp xảy ra, người nhà của Eugene Robert lần lượt ra đi trong nghi vấn. Ngay cả khi Eugene cưới vợ, những chuyện kỳ lạ tiếp tục xảy ra.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 6
Ngay từ khi cưới nhau, Eugene đã thỏa thuận với vợ là phải luôn cho Robert ở cạnh hai vợ chồng. Nhưng rồi tai họa vẫn ập tới, búp bê Robert dường như chỉ muốn giữ Eugene cho riêng nó. Sau khi cưới, vợ Eugene tự nhiên hóa dại và chết không rõ nguyên nhân.
Khi Eugene qua đời, Robert được chuyển tới tay người chủ mới. Người chủ mới này cũng không thoát khỏi sự ám ảnh, phá rối của búp bê Robert. Quá sợ hãi, người chủ mới nhanh chóng bỏ đi còn Robert được trao lại cho Viện Bảo tàng Martello, Key West.
Kể cả khi được đưa vào bảo tàng, nhiều người kể rằng, con búp bê sẽ nguyền rủa bất cứ ai chụp ảnh nó mà không xin phép, nếu búp bê Robert đồng ý, nó sẽ nghiêng nhẹ đầu bày tỏ sự cho phép. Du khách quên không thực hiện điều này phải quay lại để xin tha thứ vì là những gì họ quay được trong chuyến đi bởi những chiếc camera của họ luôn bị hỏng một cách bí ẩn sau đó.
3. Búp bê Annabelle
Vào năm 1970, một phụ nữ khi đi qua một cửa hàng đồ cũ đã phát hiện ra búp bê Annabelle xinh xắn và mua về cho con gái mình để làm quà. Cô con gái rất thích Annabelle nên đặt nó trên đầu giường.
Tuy nhiên, sau đó ít lâu, các hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Con búp bê có thể tự di chuyển qua các căn phòng dù không ai đụng vào nó. Những mẩu giấy da cũ kỹ cũng xuất hiện với những dòng chữ nguệch ngoạc của trẻ con. Có ngày người ta còn thấy con búp bê đứng thẳng dậy trên đôi chân làm bằng vải...
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 7
Quá sợ hãi, cô gái bắt đầu đi tìm nhà ngoại cảm để giải đáp những hiện tượng kỳ lạ thì được biết, trong búp bê Annabelle có linh hồn của một cô bé đã mất khi xây dựng căn nhà này. Linh hồn này nói rằng, nó rất thích cô chủ của nó hiện nay và muốn ở lại.
Cả nhà đồng ý và tiếp tục giữ búp bê trong nhà. Nhưng những hiện tượng kỳ lạ này ngày càng gia tăng. Một người bạn nam sau khi đến chơi nhà đã bị búp bê tấn công và cào rách bụng lẫn ngực một cách tàn nhẫn.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 8
Cô gái quyết định liên lạc với 2 nhà ngoại cảm nổi tiếng. Cặp đôi ngoại cảm này cho biết, linh hồn bên trong không phải là của một cô bé, mà là của một con quỷ thích nói dối để được gần gũi với các cô gái nhằm chiếm giữ tâm hồn họ.
Những búp bê bị ma ám nổi tiếng nhất - 9
Quá sợ hãi, chủ nhân của Annabelle sau đó đã trao tặng lại con búp bê cho Viện bảo tàng huyền bí Warren, thuộc làng Moodus, thị trấn East Haddam, bang Connecticut, Mỹ và được mọi người ở đây trông giữ.
Bí ẩn còn bỏ ngỏ
Dù ở cả ba trường hợp trên, các nhà khoa học đã tới tìm hiểu và nghiên cứu nhưng dường như mọi nghi vấn vẫn đi vào bế tắc. Nhà nghiên cứu Johua P. Warren cho rằng, có một nguồn năng lượng xung quanh những con búp bê này.
Dường như, bên trong sâu thẳm của mỗi búp bê có một con người thực sự ở trong đó. Dù đã chỉ ra được vài nghi vấn nhưng bí ẩn về những con búp bê ma ám này vẫn là câu hỏi còn bỏ ngỏ.
Theo Tri Thức trực tuyến
Nguồn : 24H.COM.VN

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Trương Duy Nhất phạm tội gì ?

Thêm một lần nói về Trương Duy Nhất!


Đến giờ mà nói chỉ có hai người Hiệu Minh và Trương Duy Nhất. Hiệu Minh nhẹ nhàng thâm thúy, cũng là tay lão luyện từng trải. Trương Duy Nhất cái tên đã thấy "Nhất" không lẫn vào đâu được.

Xem thêm: Trương Duy Nhất phạm tội gì (báo Petrotimes)Nhất ơi! Tội cô nặng lắm (FB Ali33 một bựa viên) và Hiệu Minh: Lạm bàn ... khác về Trương Duy Nhất.

Bài trên báo Công An online hé lộ cụ thể hơn về nguyên nhân khiến Trương Duy Nhất bị bắt: Sự sa ngã của một người cầm bút.
Web site Trương Duy Nhất những ngày còn "Góc nhìn khác"
Dù rằng có lần tôi cồng măng trên trang của Nhất "Ông chẳng duy nhất trong những entry". Nhưng Nhất vẫn là người mà tôi khá ấn tượng và kính trọng. Lý do? Nhất mạnh mẽ và quả quyết trong tưng entry, quả quyết trong câu sloganl: "Có thể không đúng, chưa hẳn đã sai nhưng đó là góc nhìn khác" Góc nhìn đó mang đặc trưng Trương Duy Nhất. Hơn thế Nhất là người có tư duy và phán xét sự vật, hiện tượng xã hội bằng chính tư duy mạnh mẽ của mình. 

Điều mà không mấy người có được.

Nhất sở hữu những tin độc, ngang tàng đến mức gần như ngông cuồng.

Đó là Trương Duy Nhất.

Nhất bị bắt, cộng đồng mạng thêm một phen sởn tóc gáy. Không hiểu vì lý gì mãi đến gần đây, việc luận tội Nhất (qua cáo trạng trên báo xăng dầu) mới được công bố? Có thể là cơ quan điều tra bận bụi vì phải thu thập chứng cớ, chứng tỏ Nhất phạm tội "lợi dụng quyền tự do ngôn luận " cũng có thể đến giờ là thời điểm cần thiết để công bố những tin như vậy?

Nhưng cách mà báo xăng dầu kết tội, mới khiến người ta giật mình. Hoặc là vì sự ngu dốt của người viết bài, hoặc cũng có thể đó là một cách lách luật để nói về thói quen xâm phạm nhân quyền nghiêm trọng, thói quen khinh dân và hà hiếp dân của những kẻ đang có quyền lực. Hãy xem những chứng cớ buộc tội mà báo Xăng Dầu cố chứng minh.

Vì một cách gọi chức danh "Thị trưởng" mà bị kết tội nói sai sự thật bởi ... Việt Nam không có chức danh "thị trưởng".

Nhất bị kết tội bởi ước muốn dẹp những hận thù quá vãng, những thắng thua, những cảnh người Việt cầm súng bắn giết người Việt, để 30/4 thôi là ngày Quốc hận, để bắc nam một nhà ta người Việt Nam?

Và chúng ta không được phép bi quan về hiện trạng kinh tế nước nhà, không được phép đau đớn về việc 127 Tập đoàn, Tổng Công Ty Quốc doanh nợ đến 1.35 triệu tỷ đồng. Bởi như thế là"phủ nhận nỗ lực và thành quả mà toàn Đảng, toàn dân đã đạt được trong công cuộc xây dựng, bảo vệ đất nước; phủ nhận nỗ lực của tập thể Chính phủ trong ổn định, phát triển nền kinh tế đất nước"

Thế dẫm cứt chó thì có được kêu thối không, hay phải hài lòng mà khen thơm, thậm chí phải bốc lên ăn ngấu nghiến cho kỳ hết? Cũng phải thôi, dân đen thì còn cửa nào khác? Thuế xe mới được áp dụng (giá 100.000đ/năm/một xe moto cho việc lưu thông trên đường do chính công dân đóng thuế xây nên), nghĩ ra cũng thật đau đớn. 

Nhưng dù gì đi chăng nữa giữa lúc quá nhiều người bực bội, thậm chí uất ức vì bản Hiến Pháp mới được thông qua, thì bài Luận tội Trương Duy Nhất (qua Kết luận điều tra vụ án “Trương Duy Nhất lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”) đến thật đúng lúc.

Chỉ có điều tôi dám chắc rằng sẽ chẳng có một thứ hăm dọa nào khiến người ta thôi khát khao tìm về với sự thực, chẳng một quyền lực nào có thể cản trở công dân tư duy nghĩ khác và nói khác những điều nhà cầm quyền muốn. 

Bởi vì công dân là con người và quyền lực của Nhà nước là do nhân dân ban cho.

Theo blog HAN TIMES

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Tuyên bố ra khỏi Đoàn

Nguyễn Phương Uyên tuyên bố ra khỏi Đoàn

Lời nhắn của Nguyễn Phương Uyên gởi đến Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền, 10/12/2013.

Tuyên Bố

Tôi tên là Nguyễn Phương Uyên, đoàn viên của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh gồm 6 năm hoạt động. Nay tôi chính thức ra khỏi đoàn vì:
Đoàn Thanh Niên là lực lượng tiên phong trong các công tác xã hội với biểu khẩu hiệu, "ở đâu cần thanh niên có, ở đâu khó có thanh niên." Thực tế họ đã quay lưng bỏ chạy với trọng trách của họ và tôi cảm thấy họ không xứng đáng để tôi tiếp tục ở trong hàng ngũ của họ nữa.
Nguyễn Phương Uyên
10/12/2013
1456671_10202270042739712_2025628212_n.jpg
Phương Uyên trong màu áo xanh tình nguyện đã rất tích cực tham gia các hoạt động trên tinh thần "Đâu cần thanh niên có đâu khó có thanh niên". (Trên thực tế, Phương Uyên đã làm được hơn: đâu nguy hiểm có thanh niên).

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

THÔNG BÁO CÔNG KHAI TỪ BỎ ĐẢNG


THÔNG BÁO CÔNG KHAI TỪ BỎ ĐẢNG CỦA

BÁC SĨ NHA KHOA NGUYỄN ĐẮC DIÊN

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 6 tháng 12 năm 2013

Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ Đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và Nhà báo – TS Phạm Chí Dũngtôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ Đảng Cộng sản Việt nam.
???????????????????????????????
.
Xuất thân trong một gia đình có truyền thống chống các kiểu thực dân và áp bức, sau 1954 tuy sống ở đô thị miền Nam nhưng gia đình tôi là cơ sở CM nội thành, đã được tặng thưởng Huân Chương Kháng Chiến Hạng Nhất theo QĐ số 801/HĐNN, có Giấy Chứng Nhận Người Có Công Với Cách Mạng. Thế nên đã một thời, tôi cũng từng tràn đầy nhiệt huyết với khát vọng đồng hành cùng Đảng xây dựng một đất nước công bằng dân chủ và văn minh.
.
IMG_2935
Song tất cả những gì mà Đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác.     
.
Tôi không tin Đảng sẽ dẫn dắt dân tộc cập được bến bờ vinh quang bằng các cương lĩnh kiểu như cương lĩnh 1991, hiến pháp 2013. Bởi đó là những cương lĩnh u ám, những hiến pháp tiểu xảo.      Với thỏa ước Thành Đô 9/1990, Đảng đã đánh mất cơ hôi ngàn vàng trong sự nghiệp bảo toàn chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ khi sống cạnh một nước lớn có tiền sử hàng ngàn năm áp chế dân tộc Việt.     
.
Thay vì theo đường quang mà cộng đồng thế giới văn minh đã khai phóng để đi, Đảng lại liên tục quàng vào bụi rậm. Câu châm biếm “Đảng tiên phong đi trước, nhân dân tiếp bước theo sau, dân hỏi Đảng đi đâu, Đảng lầu bầu: đang định hướng” là hình ảnh vừa bi vừa hài, nhưng mà thực và sống.     
.
Khi vào Đảng tôi đã từng thề, rằng tuyệt đối trung thành với Đảng. Nay, tôi thà phản bội lời thề trung thành với Đảng còn hơn phải theo Đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước.  Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi Đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc, vứt bỏ ngọn cờ CNXH, tôi lại phấn đấu xin vào đảng.
.
Bs. Nguyễn Đắc Diên
ĐT: 0914002424