Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Rất cần có Hội nghị Diên Hồng

Rất cần có Hội nghị Diên Hồng

Từ khi Trung Quốc cho giàn khoan khủng xâm phạm vùng biển nước ta, dư luận trong nước và trên thế giới nóng lên từng ngày và người ta càng thấy rõ hơn bộ mặt thật của chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh. Thôi đừng che đậy và dối trá. Nhân dân Việt nam và nhân dân yêu chuộng hòa bình, công lý trên thế giới càng ngày càng hiểu rõ dã tâm của "Đại Hán". Đã có "va chạm" giữa lực lượng bảo vệ giàn khoan và tàu các loại của Trung Quốc.  90 triệu đồng bào trong nước và hơn 4 triệu kiều bào ta ở nước ngoài đang nóng lòng chờ đợi thái độ kiên quyết của "Đảng và Nhà nước" có những biện pháp hữu hiệu ngăn chặn bàn tay xâm lược của Trung Quốc. 


Các giải pháp mà "Trung ương" sẽ đưa ra bằng việc làm cụ thể, bằng sự hữu hiệu có tác dụng thiết thực, chứ không phải bằng những lời "uốn éo" quanh co. Nếu có sợ Trung Quốc, ông bạn "bốn tốt và mười sáu chữ vàng" thì cứ nói thẳng ra để dân còn tự lo liệu. Tổ tiên Việt Nam đã dạy: "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh !" Vâng, đàn bà đã có Hai Bà Trưng đã cho "Đông Hán" một bài học mà mấy nghìn năm còn ghi nhớ.

  Nay, bằng nhiều thủ đoạn "gậm nhấm" với những cái gọi là "đường lưỡi bò", chiếm cứ Hoàng Sa của Việt Nam, cắt cáp, uy hiếp ngư dân đánh cá trên các ngư trường Việt Nam...nhưng miệng vẫn xoen xoét "hữu nghị, bôn tốt, mười sáu chữ vàng". Các cụ Việt Nam dậy rằng "nghe bọn chúng thì có đổ thóc giống ra mà ăn" rất có ý nghĩa trong lúc này. Lúc này là lúc, không được ngăn cản lòng yêu nước của nhân dân, nhất là lớp trẻ ngày nay.
Hiện nay, dưới các chiêu bài "ký kết dự án" bọn bành trướng đang tích cực cài cắm, làm tàng, nhũng nhiễu trên nhiều vùng của Tổ quốc ta, hết khoanh vùng "lưỡi bò" lại đe dọa các đơn vị chuyên môn trên biển, đe dọa trấn áp ngư dân, phá hoại sự làm ăn bình thường của người dân Việt Nam. Và bây giờ, không phải Trung Quốc "khát dầu" là chính mà đằng sau cái giàn khoan khổng lồ kia, là âm mưu thâm độc, lâu dài, chứng tỏ chưa bào giờ Trung Quốc thật sự hữu nghị với Việt Nam. Nếu thực chất tình anh em "bốn phương vô sản đều là anh em" thì Trung Quốc xóa bỏ xây dựng "thành phố Tam Sa" trao trả trong hòa bình hữu nghị quần đảo Hoàng Sa và một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa cho Việt Nam, chấm dứt mọi âm mưu hành động gây rối ở biển đông, làm ăn đứng đắn người lớn ở Việt nam, bắt các chuyên gia và người lao động Trung quốc nghiêm chính chấp hành Luật pháp Việt Nam khi sang Việt Nam thực thi một số dự án mà Trung Quốc đầu tư. Mảnh đất màu mỡ của Việt Nam hàng nghìn năm nay vẫn là miếng mồi đối với bọn bành trướng Đại Hán Trung Quốc. Cho nên giàn khoan hiện cắm ở hải phận Việt Nam chỉ là một ví dụ của đầu óc xâm lược, xâm phạm chủ quyền của nước"anh em bốn tốt" mà thôi !

Bài học lịch sử dạy rằng, dù nội bộ trong nước có nhiều vấn đề phức tạp, có nhiều việc gay cấn phải giải quyết để ổn định lòng dân và xây dựng đất nước, nhưng một khi có kẻ thù từ bên ngoài núp dưới danh nghĩ này danh nghĩa khác lăm le hoặc tiến hành xâm lược nước ta, thì phải giương cao ngọn cờ dân tộc, đoàn kết toàn dân tộc, đứng lên bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và bảo vệ độc lập, thống nhất của giang sơn gấm vóc. Một tấc đất, một tấc biển, một cây sú vẹt, một nắm cát  thuộc chủ quyền quốc gia Việt nam rất thiêng liêng, không một ai được xâm phạm, thôn tính. Hãy mở ngay những "Hội nghị Diên Hồng" và huy động  toàn dân xuống đường biểu tình, biểu dương sức mạnh đoàn kết toàn dân chống xâm lược. Bời vì không phải chỉ là "cái giàn khoan dầu !"

Nguyễn Mộng Hoài

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Một bức thư về dịch sởi gửi Bộ trưởng Tiến:

BS thất đức không đặt ống nghe khi khám

THƯ TỪ MỘT NGƯỜI CHA GỬI BỘ TRƯỞNG BỘ Y TẾ

Kính gửi Bà Nguyễn Thị Kim Tiến - Bộ trưởng Bộ Y Tế.

Thưa Bà,

Có lẽ, Bà cũng như tôi và rất nhiều bậc làm cha mẹ ở đất nước này. Chúng ta đều mong muốn con cái của mình được thụ hưởng một đời sống tinh thần và vật chất đầy đủ, sung túc.

Tôi tin rằng, khi con cái chúng ta không may gặp vấn để về sức khỏe, tai nạn... thì đó là lúc chúng ta đau đớn nhất. Đau đớn là bởi không thể nào biến ước mong "Giá mà chúng ta chịu đựng được thay cho con" thành hiện thực được.

Thưa Bà,

Con số 108 bệnh nhi tử vong do sởi và các biến chứng liên quan đến sởi (Thật ra, đây cũng chỉ là một cách chơi chữ với nhân dân mà thôi. Kiểu như, anh bị nhiễm HIV nhưng anh tử vong là vì suy kiệt sức khỏe). Với Bà, có lẽ chỉ là một con số vô nghĩa để Bà và thuộc cấp cân đo đong đếm xem có cần tuyên bố hiện tại đang xuất hiện dịch sởi tại Việt Nam hay không(?!).

Nhưng Bà biết không, con số 108 bệnh nhi tử vong (mà chỉ lấy số bệnh nhi tử vong tại Bệnh viện Nhi Trung Ương, Bệnh Viện Nhiệt Đới Trung Ương và Khoa Nhi - Bệnh viện Bạch Mai) ấy không đơn thuần là những con số như Bà đang nghĩ.

Đó chính là nỗi đau, niềm hy vọng bị tước đoạt, sự tang thương, tận cùng thống khổ... của hàng trăm gia đình, của hàng ngàn cá nhân. Những cá nhân có cùng chung huyết thống, dân tộc, tín ngưỡng... của Bà.

Thưa Bà,

Đêm nay, có thể Bà sẽ không vui vì những thông tin mà truyền thông đã đưa, sau khi nỗ lực giấu kín của Bà và thuộc cấp không thành công. Nỗi không vui này sẽ qua mau thôi, bởi thực tế đã cho thấy, rất ít Bộ trưởng nào buồn hay dằn vặt mãi mãi.

Và rồi, Bà sẽ lại cảm thấy hạnh phúc với con cái của Bà, với gia đình của Bà.

Khi ấy, Bà không hình dung được cảnh đang có những người đàn ông khóc con, những người mẹ căng tức bầu sữa với gương mặt đầy nước mắt, với giọng gọi con hời hời trong nhiều gia đình trót không may có con tử vong do sởi.

Những đứa trẻ vô tội ấy, những gia đình đáng thương ấy... Chắc chắn, họ không trách Bà đâu. Bởi, họ cũng như tôi, họ bé mọn và họ nghiễm nhiên chấp sự sự đau đớn bằng quan điểm "Ông trời thật bất công". Oan cho ông trời vô cùng trong trường hợp này, thưa Bà?.

Tôi không hy vọng Bà sẽ đối xử với nhân dân theo lời dạy của Lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại, "Cán bộ là đầy tớ của nhân dân".

Tôi chỉ hy vọng Bà có thể đối xử với nhân dân theo nghĩa, "Con người với con người". Như e rằng, điều này là quá khó. Nói điều này là vì tôi chưa được nghe bất cứ lời chia buồn nào của Bà với những gia đình ấy. Điều quá đơn giản trong khả năng của Bà.

Tôi vẫn biết, một xã hội phát triển là một xã hội tạo ra sự đồng thuận.

Đáng tiếc, tôi không thể có chung sự đồng thuận cùng Bà.

Đơn giản, tôi là một con người.

Và tôi đớn đau khi thấy đồng loại tôi đang chịu đựng nỗi vô cảm từ một cá nhân.

Tôi Kính chúc Bà cùng gia đình luôn khỏe mạnh, an vui và nhiều may mắn.

Mặc dù, tôi vẫn luôn tin rằng, "Gieo nhân nào, gặt quả ấy", thưa Bà Bộ Trưởng

Ngô Nguyệt Hữu
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=670412056366023&set=a.233261206747779.56097.100001917047475&type=1

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Cám ơn Chị Hồng Minh

Xin nói ngay để thiên hạ khỏi hiểu lầm: tác giả không phải là người nhà hay bà con gì với 5 tên giết người đang chịu búa rìu dư luận tại Toà Án Bình Thuận. Tác giả cũng không quen biết gì Công tố viên Ngô Thị Hồng Minh, người "đang  nổi tiếng hơn sao xẹt" trong vụ án liên quan.


 Phải xưng hô bằng "chị" vì không lẽ xưng bằng "em", có vẻ sỗ sàng quá. Mà xưng bằng "bà" hay "cô" thì e không tiện, vì bất cứ ai theo dõi vụ án này cũng đều đồng ý rằng trong tiếng Việt hiện nay không có từ vựng để xưng hô với trường hợp này. Thôi thì gọi bằng chị cho lịch sự, mặc dầu trong lòng tác giả thì  đã khinh miệt lắm thay.

Thưa chị Hồng Minh, có lẽ mấy hôm nay chị ăn ngủ không yên? Ông bà ta nói rằng tiếng chửi bới trong thiên hạ thấy vậy mà linh ứng lắm. Kẻ làm điều phi nghĩa thì ngày đêm nghe tiếng vi vu bên tai, hồn phiêu phách lạc, giấc ngủ chập chờn mộng mị linh tinh. Tôi có thể hình dung hoàn cảnh tang thương, đóng khố mang hia làm Công tố viên trong nghịch cảnh của chị.

Trong bất cứ xã hội nào, dân chủ hay độc tài, phát xít hay phi dân chủ, phàm đã là Công tố viên thì công việc là bênh vực quyền lợi của nạn nhân trước, sau là lợi ích của xã hội, theo Luật pháp hiện hành. Thiên hạ dễ hình dung một Công tố viên sắt đá, mặt lạnh như tiền, đập bàn quát tháo bị can, lớn tiếng giữa chốn công đường và bao giờ cũng "siết" bị can tới mức độ cao nhất của khung hình phạt. Dễ hiểu vì đó là chức năng của Công tố viên. Phần còn lại là kỹ năng "cãi cọ" của luật sư và "độ sáng suốt" của HĐXA mà hình phạt giành cho bị can  sẽ suy giảm nhiều hay ít.

Vụ án giết người man rợ vừa rồi thì lại khác, Công tố viên không bênh vực nạn nhân mà lại  bênh vực bị cáo. Người ta không hiểu vậy thì các bị cáo thuê mướn luật sư để làm gì. "Người ta" đây là các cháu đang học cấp 1, 2 trong trường phổ thông. Còn người lớn chúng tôi thì nhếch mép cười, "xã hội ta nó thế". Khốn nạn đã đành rổi, bất công đã đành rồi, nhưng "chành bành giữa thanh thiên bạch nhật" thì thối nát quá, chịu không nổi, phải không chị Minh? Dư luận 9 phần 10 bênh vực nạn nhân, 1 phần 10 còn lại thì "có ý kiến khác", và họ là ai thì  thiên hạ biết rõ quá rồi. Số này ít ỏi về dân số, nhưng mạnh bạo về quyền hành, trong số đó có chị Minh. Họ xì xầm rằng Toà Án xứ ta đã có Án Tiền lệ, như vài năm trườc đây, hễ cứ Công An  giết người thì kêu án 4 năm, chả lôi thôi gì cả, cũng chẳng cần chạy án, chạy toà làm gì cho  mệt xác và tốn tiền. Té ra là vậy, không ngờ Toà Ta đang áp dụng Tiền án kiểu Tư bản zĩay chết. Nếu Tư pháp xứ ta quyết định xài "Tiến lệ Án" thì cũng nên định hướng chút xíu cho nó hoành tráng, và đổi tên là "Án Bỏ túi định hướng Tiền lệ Tư pháp XHCN". Văn chương ra phết nhễy? Vừa hấp thu tinh hoa thế giới vừa "nung núc" bản chất chế độ ta.

Năm năm tù nghe thì dài đăng đẳng, nhưng chỉ cần 3 cái 30 tháng Tư, 2 cái 2 tháng Chín và nửa cái Nguyên Đán, vài chục cái "hạnh kiểm tốt"  thì ba bảy hăm mốt, chưa đầy 2 năm thì "tiên sư bố nó" đã về tới nhà.Giết người như thế thì đơn giản như giết con gà. Giết con gà còn phải vất vả bắt nước sôi, vặt lông, bẻ cánh,...Giết người trong đồn công an thì chỉ đơn giản hươi cao cái dùi cui một góc 90 độ, hoặc 95 hay 100 độ cũng chẳng sai, giáng xuống nạn nhân chỗ nào mặc kệ, đầu, óc, thái dương, xương sọ, cổ, mang tai, tóc tai, mặt mũi...cứ thế mà lập đi lặp lại. Mệt thì ra ngoài nghỉ giải lao, xem ti-vi, xong thì lại tiếp tục. Hôm nay không xong thì ngày mai lại tiếp. Có mệt nữa thì cơm, cá, thịt...sẵn đấy, ăn uống xong lại tiếp tục. Tiếp tục và tiếp tục. Công việc đơn giản như thế không hiểu sao bà con phải vào Đại học Công an để học luật pháp, hiến pháp, tư tưởng này nọ vất vả để làm gì. "Bà con" đây xin hiểu là "bà con chúng nó".

Thế nhưng phải cám ơn chị Minh.
Nếu chị kiến nghị Án tử hình cho đúng bản chất của Pháp Luật viết Hoa thì vấn đề đã khác lắm lắm. Từ bản án "mạng trả mạng" ấy bọn Tư bản sẽ rêu rao trên BBC, VOA, RFI, RFA và Novosti rằng chúng ta vi phạm nhân quyền, liên tục xử dụng án tử hình "không cần thiết". Đế quốc Mỹ và chư hầu các loại sẽ làm khó khăn cho chúng ta trên mặt trận nhân quyền, ngăn cản "vô phép" đất nước ta tiến nhanh tiến mạnh trong dòng chảy hội nhập vào văn hoá và kinh tế thị trường thế giới. Thay vì phải vận dụng trí tuệ để lãnh đạo sức lao động, sáng tạo của quần chúng đang bị kiềm hãm trong muôn vàn khó khăn khách quan, lãnh đạo ta phải phân trí lo đấu tranh với thế lực mới nảy sinh, giảm thiểu sức chiến đấu chống tham nhũng đang ngày đêm là vấn đề sống còn của chế độ, v.v và v.v...

Phải cám ơn chị Minh.
Nếu chị kiến nghị Án tử hình cho đúng bản chất của Pháp Luật viết Hoa thì vấn đề đã khác lắm thay. Quần chúng nhân dân sẽ chẳng ai thèm quan tâm, suy nghĩ. Giết người thì mạng đền mạng, có gì mà phải quan tâm? Nhưng bản án 4 năm sẽ làm quần chúng phẫn nộ, soi xét thấu đáo hơn bản chất Toà án của chúng ta. Biết đâu đó lại lang mang "soi xét" đến bản chất chế độ ta. Chế độ ta thế nào, có tào lao, có cản trở xã hội, cản trở dân tộc hay không đó là việc của mấy ông viết sử, hoặc giả, hậu thế sẽ suy xét. Nhưng cái việc "suy xét" trên diện rộng và có chiều sâu ấy, nếu xảy ra HÔM NAY thì nguy biến lắm thay, tôi không dám tưởng tượng cái hiện thực phi XHCN này.

Cám ơn chị Minh.
Chị khiến tôi, một kẻ tù mù về văn chương, bỗng dưng nghĩ đến Truyện Kiều. Đoạn Hoạn Thư được Toà "tha bổng". Hoạn Thư vừa bước chân ra khỏi huyện đường thì bị Trời nổi giận sai Thiên lôi giáng sấm sét lên đầu, chết không kịp ngáp. Té ra Toà án của người phàm, dù có hay dở đến đâu cũng chỉ là trò tạm bợ, mua vui chẳng đặng một vài trống canh...Chỉ có Ông Trời
mới là Chánh Án cuối cùng.

Thưa chị Minh,
Chị đóng vai Công tố viên XHCN cực kỳ xuất sắc.

Vì tất cả lý do đã nêu, thưa quý vị, tôi tuyên bố Hội Đồng xét xử và cá nhân chị Hồng Minh hoàn toàn vô tội !
Cám ơn chị Hồng Minh.
(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)
Gia Gia Quốc Quốc
Theo blog Que Choa 

Kẻ xấu là phải chết?

Kẻ xấu là phải chết?
Vụ án xét xử 5 công an đánh chết dân ở Tuy Hòa vừa kết thúc. Bản án mà 5 bị cáo nhận được, theo nhiều người là “như trò đùa”.
Người đánh dùi cui nhiều nhát vào đầu anh Ngô Thanh Kiều, nguyên nhân trực tiếp khiến anh này tử vong, Nguyễn Thân Thành Thảo, chỉ bị phạt 5 năm tù. Phải chăng, với kết luận này, tòa án tỉnh Phú Yên đang “cổ vũ” nhiều công an viên khác, thoải mái đánh chết nghi phạm nếu họ ngoan cố. Rằng, kẻ xấu đáng phải chết, nên không cần phải lăn tăn?.
Ông Ngô Văn Cộ (cha) và chị ngô Thị Tuyết (chị Kiều) mang theo các chứng cứ ra tòa. Ảnh: H.A
Ông Ngô Văn Cộ (cha) và chị ngô Thị Tuyết (chị Kiều) mang theo các chứng cứ ra tòa. Ảnh: H.A
Theo bản cáo trạng, rạng sáng 12/5/2012, công an phát hiện một vụ trộm cắp tại thị xã Sông Cầu. Nhà bà Nguyễn Thị Thuẫn bị kẻ trộm vào lấy 14 triệu đồng và 5 điện thoại. Dù đã ập vào rất nhanh, song họ vẫn không bắt được 3 kẻ cắp, chúng tẩu thoát được về thành phố Tuy Hòa. Tuy nhiên, sáng cùng ngày, 2 trong 3 kẻ tình nghi, là Trần Minh Cường và Sơn bị bắt. Hai người này khai thêm đồng phạm là Ngô Thanh Kiều.
Ngay lập tức, ông Lê Đức Hoàn (Phó Công an TP Tuy Hòa) chỉ đạo cấp dưới đến bắt Kiều về trụ sở công an để làm việc, mà không có bất cứ giấy tờ nào hợp pháp như giấy triệu tập. Sau khi đến trụ sở của Công an TP Tuy Hòa, Kiều bị 5 trinh sát và điều tra viên là Phạm Ngọc Mẫn, Nguyễn Minh Quyền, Đỗ Như Huy, Nguyễn Tấn Quang thay phiên nhau đánh dùi cui vào người, trong khi anh Kiều bị còng tay vào thành ghế. Đến trưa, Nguyễn Thân Thành Thảo vẫn tiếp tục dùng dùi cui đánh liên tiếp vào đầu anh Kiều, do quá bực tức vì nghĩ anh này ngoan cố không khai nhận tội trạng.
Đến đầu giờ chiều, thấy anh Kiều mệt mỏi, ông Hoàn chỉ đạo cấp dưới dẫn anh đi bệnh xá. Trên đường đến Bệnh viện Đa khoa Phú Yên, anh Kiều đã tử vong. Theo Trung tâm Pháp y tỉnh Phú Yên, nạn nhân chết do chấn thương sọ não. Ngoài ra, còn rất nhiều vết thương ở vùng phần mềm. Giữa tháng 3, trong phiên sơ thẩm, 2 hình ảnh trái lập gây ấn tượng mạnh diễn ra tại tòa: bị cáo Thành Thảo cười rất tươi, trong khi đứa con nhỏ của Kiều hôn di ảnh của ba khiến ai nhìn thấy cũng xót xa.
Con gái nạn nhân Ngô Thanh Kiều bên di ảnh cha (Ảnh NLĐ)
Con gái nạn nhân Ngô Thanh Kiều bên di ảnh cha. Ảnh NLĐ
Bây giờ, sau khi nghe tòa kết án, người ta đã hiểu ý nghĩa nụ cười của Thảo: không có gì phải xoắn?!. Chưa hết, người nhà của bị cáo Thành Thảo vẫn muốn kháng án, vì cho rằng bản án đó là “quá nặng”!.
Người ta đau đáu trông đợi một bản án công bằng hơn, phải đạo lý hơn. Nhưng rồi niềm tin đã tan vỡ khi mà tòa án đã phán quyết một bản án mất lòng dân.
Từ phiên tòa này, chúng tôi lại nhớ đến một phiên tòa khác vừa diễn ra ở Quảng Trị cách đây chưa lâu. Nó cũng hỗn loạn giống như thế. Cuối tháng 3, phiên xử dân làng thôn Nhĩ Trung đánh chết 2 kẻ trộm chó cũng đã gây xôn xao dư luận. Do quá tức giận vì liên tục bị mất chó, Nguyễn Đăng Trường (29 tuổi) và Trần Văn Tiến (25 tuổi) đã mai phục rình nhằm bắt cho bằng được những kẻ trộm chó. Rạng sáng 29/8/2012, họ cùng dân làng bắt được Nguyễn Xuân Triều (42 tuổi) và Nguyễn Đăng Cường (32 tuổi), cùng trú huyện Lệ Thủy, Quảng Bình đang đi hành nghề; rồi hè nhau đánh chết.
Bản án của 10 bị cáo là khá nhẹ: Nguyễn Đăng Trường nặng nhất 3 năm tù, Trần Văn Tiến và 3 bị cáo khác, một người 2 năm 6 tháng tù…Tuy nhiên, với người dân làng Nhĩ Trung, vậy vẫn là quá nặng, họ bức xúc la lối khiến gia đình 2 nạn nhân không dám ra ngoài, phải ngồi lại trong tòa. Có lẽ, cả gia đình 2 nạn nhân vẫn biết là con mình sai trước. Nhưng, với hành động của dân làng Nhĩ Trung, rõ ràng họ coi trọng mạng chó hơn hẳn mạng người. Sự sống của chó hơn những đứa con của Triều và Cường. Thêm nữa, biết đâu, nhưng người lần trước bắt chó của họ không phải là Triều và Cường, mà là người khác?
Dù Kiều, Triều và Cường có làm gì xấu, thì tội của họ vẫn chưa đến mức đáng chết; vợ con của họ vẫn chưa đáng bị mất đi người chồng, người cha. Tội lỗi của họ sẽ có một thứ chế tài, được gọi là pháp luật đứng ra xét xử. Ai trong đời không từng làm việc xấu, họ có quyền được hối cải, được quay đầu.
Quỳnh Như
Theo báo Đất Việt

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Lòng tin và hệ lụy của nó

Lòng tin và hệ lụy của nó

Động lực sống của con người là lòng tin. Nó có thể là niềm tin vào thánh thần hay một lý tưởng chính trị, hoặc tin vào chính bản thân mình, hoặc đôi khi chỉ là sự ngưỡng mộ đối với một thần tượng, v.v... Niềm tin quan trọng hơn nội dung của nó, hay nói cách khác, sự đúng sai của điều mà người ta tin vào đôi khi không quan trọng bằng những gì dẫn dắt người ta đến với nó.  Niềm tin có thể rất cụ thể, cũng có thể rất mơ hồ trừu tượng, nhưng dù ở dạng nào, nó đều có vai trò như một cái phao cứu sinh đối với con người bé nhỏ bất lực trong vũ trụ bao la vô định. Lòng tin cũng là lẽ sống nên thường khi người ta không có hoặc bị mất niềm tin, tâm hồn sẽ trở nên trống rỗng, sức lực suy sụp và cuộc đời vô nghĩa.

Đó chính là lý do tại sao các loại tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau hình thành và phát triển trên thế giới từ thời thượng cổ đến nay. Và đó cũng là nguyên nhân tại sao các tôn giáo, tín ngưỡng dù khác nhau, thậm chí trái ngược, xung khắc lẫn nhau, nhưng vẫn cùng tồn tại trong xã hội loài người. Và dù muốn hay không, tín ngưỡng là một nhân tố sống còn đối với con người, đồng thời cũng rất dễ bị lợi dụng bởi những thế lực hắc ám chuyên nghề buôn thần bán thánh.  

Lòng tin không chỉ quan trọng đối với cá nhân mà còn quan trọng đối với cộng đồng và quốc gia. Mỗi quốc gia cần có sự cố kết trên cơ sở lòng tin do chính công dân của quốc gia đó lựa chọn một cách không gượng ép cũng không mù quáng; nếu vì một lý do nào đó dẫn đến sự lựa chọn mù quáng thì đó là sự mê tín tai hại. Có thể nói, lòng tin đóng vai trò quyết định đối với sự sống còn của một quốc gia. Nơi nào và khi nào không có lòng tin hoặc lòng tin lung lay suy yếu, nơi đó sẽ trở nên xung yếu và dễ rơi vào khủng hoảng, thậm chí tan rã. 
  
Việt Nam là một trong những quốc gia dân tộc có nhiều điều kiện thuận lợi để xây dựng lòng tin nhờ có tư tưởng phật giáo cùng với đạo lý hòa hiếu và tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên đã ăn sâu bám rễ hàng ngàn năm. Tuy vậy, đất nước này cũng không tránh khỏi những chu kỳ thăng trầm khi lòng tin của dân chúng bị đánh mất và vận nước lâm nguy dẫn đến muôn nỗi bi ai như đã thấy trong lịch sử dân tộc. Giờ đây phải chăng một chu kỳ như vậy sắp tái diễn? Đây không chỉ là câu hỏi mà còn là một lời cảnh báo nếu xem xét  bối cảnh tình hình chính trị-kinh tế-xã hội của đất nước trong mối tương quan khu vực và quốc tế ngày nay. 

Thực tế mấy chục năm nay cho thấy có tình trạng người dân từ chỗ chỉ biết tin vào một hướng là sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước sang chỗ hoài nghi hoặc không biết tin vào đâu. Đây không phải là một ý kiến suy diễn mà đã được ghi nhận trong các văn kiện của Đảng và được bàn luận công khai trong xã hội. Chỉ có điều, nguyên nhân và giải pháp thì còn nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược nhau.
   
Còn nhớ, trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc, đại đa số nhân dân từ Nam chí Bắc và cả số kiều bào còn ít ỏi lúc bấy giờ đều tin vào sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, tin đến nỗi nhiều người đã từ bỏ cả tín ngưỡng của họ để đi theo lý tưởng cộng sản. Và có thời kỳ lòng tin đó đã từng có sức lan tỏa và cuốn hút mạnh mẽ như một tín ngưỡng vậy. Tuy nhiên, lòng tin như vậy đã bắt đầu có dấu hiệu lung lay kể từ sau ngày thắng lợi giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước tháng Tư năm 1975. Dấu hiệu đầu tiên là sự rời bỏ tổ quốc ra đi của hàng triệu con người không chỉ "người của chế độ cũ" mà cả các doanh nhân và dân thường. Và sự ra đi vẫn tiếp diễn cho đến nay, chỉ khác ở nhịp độ và cách thức lặng lẽ hơn và thành phần chủ yếu là người lao động, doanh nhân, học sinh sinh viên và cả giới văn nghệ sĩ, trí thức cùng một số quan chức đã nghỉ hưu hoặc đương chức. Hầu hết các trường hợp ra đi đều có tính toán với mục đích lâu dài. Thực chất đó là một dạng "chảy máu chất xám" rất không đáng xảy ra đối với đất nước trong giai đoạn cần nhân lực để phát triển. 

Sự mất lòng tin còn thể hiện ở trào lưu mê tín dị đoan vốn đã lắng xuống trong quá trình đấu tranh giải phóng dân tộc nay lại trỗi dậy như nấm sau cơn mưa. Nó không chỉ lôi kéo dân thường mà cả cán bộ, quân nhân, kể cả đảng viên và cấp lãnh đạo. Nó cho thấy một lẽ thường tình thôi, đó là khi con người ta hoang mang thì có xu hướng tin vào những khái niệm mơ hồ huyền bí như thánh thần hoặc bất cứ điều bí ẩn nào đó để lấp chỗ trống tinh thần đang hụt hẫng của họ. Đó là lý do tại sao ngày càng có nhiều người và nhiều hình thức cúng bái cầu tài cầu lộc, cầu cho bản thân được hơn người, cầu cho thánh thần trừng trị đối phương, đối tác... Để đáp ứng nhu cầu mê tín dị đoan đang tăng lên đột xuất, hàng loạt chùa chiền, đền thờ miếu mão mọc lên như nấm trên khắp các vùng miền dưới danh nghĩa tôn tạo di tích văn hóa-tâm linh, phục hồi truyền thống tín ngưỡng v.v...

Sự mất lòng tin còn thể hiện ở  nhiều khía cạnh khác. Đó là sự sa sút về đạo đức, lối sống trong quan hệ xã hội cũng như trong ý thức chấp hành kỷ cương luật lệ của  nhà nước, v.v... Chưa bao giờ người ta có thể giết nhau một cách "máu lạnh" chỉ vì một nguyên nhân không đâu hay một lợi ích nhỏ nhoi như bây giờ. Không yêu được nhau cũng giết, để cướp vài chục nghìn đồng cũng giết, con giết cha, vợ giết chồng, thậm chí bác sĩ giết bệnh nhân, v.v...Đó là gì nếu không phải là dấu hiệu của sự suy đồi về luân thường đạo lý? Chưa bao giờ tình trạng tham nhũng ngang nhiên lan tràn trước sự bất lực của Nhà nước như bây giờ. Chưa bao giờ trật tự kỷ cương đường phố làng xã bị đảo lộn và bị vi phạm nghiêm trọng như bây giờ. Chưa bao giờ sự vô cảm trở nên như một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm như bây giờ.    
  
Sự mất lòng tin bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân và yếu tố tâm lý khác nhau. Trong số những nguyên nhân khách quan hoặc chủ quan, bên trong hoặc bên ngoài, thì sự sai lầm về đường lối chủ trương chính sách kinh tế-xã hội đóng vai trò chính. Vẫn biết sai lầm là hoàn toàn có thể hiểu được, nhưng tiếc rằng sai lầm mà không được kịp thời thừa nhận và rút ra bài học khắc phục. Chẳng hạn có những sai lầm phạm phải trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc như cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở thành phố và tập thể hóa ruộng đất ở nông thôn lại tiếp tục đem ra áp dụng ở miền Nam; những phương pháp và biện pháp giáo dục chính trị tư tưởng khắc khổ lại được tiếp tục áp dụng cho miền Nam, v.v... Chúng khiến người dân không được phút ngơi nghỉ để hưởng bầu không khí hòa bình độc lập tự do và phải tiếp tục lao vào những cuộc đấu tranh,|học tập, cải tạo đến sức cùng lực kiệt. Đồng thời trong lúc đó hình ảnh những người cán bộ và anh bộ đội Cụ Hồ một thời lung linh cao đẹp đã nhanh chóng biến thành những con người thực dụng tầm thường trước mắt bàn dân thiên hạ. Xu hướng tự tư tự lợi thông qua địa vị chức quyền trỗi dậy biến họ thành tầng lớp cầm quyền với những khuyết tật vốn có của họ, và bộ máy công quyền nhanh chóng phình to quá mức bình thường. Bộ máy hành chính bị người dân gọi là "hành dân là chính". Những khẩu hiệu một thời vang dội như "lấy dân làm gốc", "do dân, vì dân"...đã bị người dân đem ra đùa tếu hàng ngày.  Trong lúc người dân không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi thì nội bộ giới lãnh đạo ngày càng chia rẽ thành các nhóm lợi ích khác nhau, có chăng chỉ còn chung một thứ lập trường của tầng lớp đặc quyền đặc lợi; và cái gọi là "lý tưởng cách mạng" bị lợi dụng làm tấm bình phong.  Sự tùy thuộc lẫn nhau trong xã hội trở nên lỏng lẻo, lòng dân ly tán với tâm lý bất tín, bất an, bất phục ngày càng lan rộng trở thành lực cản đối với tiến trình phát triển và tiến bộ của đất nước. Tâm lý mất lòng tin khiến người ta nghi ngờ tất cả  bất luận đó là thật hay giả, đúng hay sai; và nó như một hiệu ứng domino khiến tình hình ngày càng tồi tệ. Một khi lòng tin trong mỗi người đã mất thì rất khó để lấy lại. Nếu trước đây Đảng bảo gì dân nghe theo, thì bây giờ mọi sự chỉ đạo đều có thể bị phớt lờ, thậm chí bị xuyên tạc bóp méo. Người ta không thể cứ kêu gọi hãy tin ở tôi vì tôi là Đảng nên bao giờ cũng do dân, vì dân..., và Đảng bao giờ cũng đúng!  

Nhiều người tin rằng hễ mất lòng tin ắt sẽ dẫn đến sự sụp đổ. Và họ quyết định ngồi đó chờ đợi trong khi những người đương quyền tất nhiên phải ra sức trì hoãn và các nhóm lợi ích thì tranh thủ cơ hội "đục nước béo cò". Sụp đổ là vạn bất đắc dĩ, nhưng nếu được sụp đổ có khi lại tốt. Điều tai hại hơn là tình trạng mất lòng tin cứ thế tiếp diễn kéo dài chỉ đủ mức để phá hỏng mọi nỗ lực phát triển quốc gia đồng thời làm tăng thêm nguy cơ mất độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ trước kẻ thù truyền kiếp. Đây chính là vòng luẩn quẩn và cũng là kịch bản đáng sợ nhất của đất nước này.

Hà Nội, ngày 27/3/2014
Trần Kinh nghị
Theo blog Bách Việt

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Người dân ở đô thị còn hạnh phúc đến cỡ nào?

Ai không tin ta hạnh phúc nhì thế giới, mời xem đây:


Xem bài: Chui vào tú ni lông để... qua suối.( bấm vào đây để xem video clip )


Tháng 6-2012, báo chí các “lề” rầm rộ đưa tin: theo đánh giá của Quỹ Kinh tế mới (NEF), Việt Nam đứng nhì thế giới về chỉ số hạnh phúc, chỉ sau mỗi Costa Rica! Nhân sự kiện này, các báo “lề đảng” “nhảy cẫng” đồng loạt tán dương. Báo “lề dân” lại có dịp dè bỉu, công kích báo “lề đảng”. Người dân ù cả tai, hoa cả mắt, chẳng biết đâu mà lần.
Ngót 2 năm thu thập thêm thông tin và nghiền ngẫm đề tài này, nhân sự kiện vừa được báo Tuổi Trẻ phát hiện và đăng tải (phóng sự kèm videoclip người thật việc thật ở bản Sam Lang -Điện Biên) về câu chuyện học trò, cô giáo, người dân hàng ngày vượt suối lũ bằng cách chui vào… túi bóng (nilon), nhờ thanh niên khỏe mạnh kéo qua, người viết bài này đã có thể rút ra được kết luận khó phản bác: NEF và báo “lề đảng” chuẩn không cần chỉnh (xin nói thêm, NEF là tổ chức quốc tế hẳn hoi, mặc dù tên gọi của nó có gợi lại thảm họa “kinh tế mới” – chẳng mấy hạnh phúc với hàng triệu gia đình). Báo “lề dân” chỉ được cái xuyên tạc, thiếu thiện chí.

Xin chứng minh:

Qua sông bằng đu dây cáp
Này nhé, ai phủ nhận được luận điểm: chỉ những người dư dả tiền bạc mới có thể đi du lịch?
Này nhé, ai dám phản bác kết luận: chỉ những người có sức khỏe thể chất và tinh thần thật mạnh mẽ, lạc quan mới dám tham gia các môn thể thao mạo hiểm như leo núi, chèo xuồng vượt thác ghềnh… ?
Này nhé, nếu không có sức khỏe hạng A, đố bạn hàng ngày cuốc bộ đường rừng từ vài cây số đến hàng chục cây số.

Này nhé, ai dám bảo việc đi rừng hằng ngày không cho ta duy trì sức khỏe dẻo dai?

Này nhé, ai dám nói việc vượt suối bằng túi bóng không mạo hiểm bằng các trò leo núi, chèo thuyền vượt thác ghềnh?

Này nhé, du lịch mạo hiểm đâu chỉ có ở Sam Lang? Bạn có thể thấy hàng ngày ở khắp nơi trên đất nước ta tươi đẹp. Từ Tây Bắc, Việt Bắc, Tây Nguyên (đu dây vượt suối), đến đồng bằng sông Cửu Long (cầu tre, cầu khỉ), dọc quốc lộ 1A cùng hàng trăm tuyến đường bát nháo khác…

Này nhé, người dân vùng sâu, vùng xa, vốn dĩ được nhà nước xếp vào dạng nghèo khó, lạc hậu… còn hạnh phúc đến mức hàng ngày vẫn có điều kiện thực hành du lịch mạo hiểm, thử hỏi người dân ở đô thị còn hạnh phúc đến cỡ nào?

Võ Văn Tạo 

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Ngày 8/3 tặng tất cả những phụ nữ thân yêu

Vì những người phụ nữ thân yêu

Nhịp sống ngày càng hối hả và dường như mọi người ít có thời gian quan tâm, chăm sóc dành cho nhau hơn. Có khi nào bạn tự hỏi: bao lâu rồi mình chưa ăn một bữa cơm chiều ấm cúng cùng gia đình, hay có những cử chỉ thân mật đối với mẹ của mình?
Đã bao lâu rồi bạn chưa nói lời yêu thương hay tự tay làm điều gì đó chăm sóc nâng niu đối với vợ của mình? Đôi khi, mối quan hệ quá đỗi thân thuộc trong gia đình và guồng quay của cuộc sống làm ta quên mất rằng tình cảm gia đình, vợ chồng, mẹ con cũng cần được thể hiện, cần được chăm sóc và “hâm nóng”. 
 
Và bạn đã bao giờ tự hỏi: những người phụ nữ giữ ấm hạnh phúc trong ngôi nhà bạn, họ thực sự cần gì từ người đàn ông mà họ hết mực chăm sóc, yêu thương. Phụ nữ thực ra rất đơn giản, họ chỉ cần từ người đàn ông sự yêu thương – yêu thương đủ để sưởi ấm họ.
 
Vì những người phụ nữ thân yêu 1
 
Sau những ngày bận rộn tiệc tùng với đối tác, bạn bè hãy sắp xếp để về nhà sớm hơn, ăn một bữa cơm gia đình, chắc hẳn hôm đó trong nhà sẽ rộn ràng tiếng cười vui của trẻ, sự hân hoan của vợ và niềm hạnh phúc của mẹ. 
 
Gạt sang một bên những cuộc điện thoại “cháy máy” hãy dành thời gian trò chuyện và hỏi thăm mẹ của mình, một cái nắm tay thật chặt, một lời hỏi thăm sức khỏe chắc hẳn sẽ làm mẹ ấm lòng hơn. Bỏ qua những cáu gắt mệt mỏi của xô bồ cuộc sống ngoài kia, hãy mở cánh cửa nhà và trở về bằng một nụ cười thật tươi, một nụ hôm trộm lên má của vợ, hãy cho cô ấy biết bạn yêu người phụ nữ đó đến nhường nào. 
 
Hãy bỏ qua sự phân biệt “việc của đàn ông – việc của phụ nữ” sắn tay áo lên và vào bếp làm một bữa cơm với “100% yêu thương” cho người phụ nữ của đời mình. Chắc hẳn, bạn cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc trong nụ cười của mẹ, của vợ, của người bạn gái. Những điều tưởng như nhỏ bé nhưng với người phụ nữ như thế là quá đủ bởi vì họ được chia sẻ, được chăm sóc và được yêu thương.
 
Có rất nhiều cách để mang đến hạnh phúc cho những người phụ nữ thân yêu của bạn, hãy xem thêm đoạn clip dưới đây để chọn cho mình một cách ý nghĩa nhất nhé!
 
Vì những người phụ nữ thân yêu 2
 
http://www.youtube.com/watch?v=yhnVlMuKfyY&feature=youtu.be
 
Một năm với 365 ngày bận rộn, nếu bạn chưa kịp thể hiện yêu thương thì ngày 8/3 là một cơ hội thật tuyệt vời để bạn làm những điều đó cho một nửa thế giới của mình. Lên kế hoạch ngay từ bây giờ để 8/3 không phải là ngày “nghĩa vụ” mà thực sự là ngày trân trọng yêu thương. Và đừng “hẹp hòi” hãy nhân yêu thương đó lên cho những ngày kế tiếp. 
 
Nếu bạn không thể mua một món quà “đắt giá” tặng cô ấy một ngày, hãy chăm sóc cô ấy từng ngày. Bởi, người phụ nữ quanh năm vừa phải tất bật với công việc ngoài xã hội, lại vừa phải chăm sóc chu toàn cho gia đình. Năm tháng qua đi, khi bạn còn sung sức, thì người phụ nữ sức khỏe đã giảm sút đi nhiều, đặc biệt là sức khỏe khung xương khi phải “gồng ghánh” tổ ấm gia đình trên đôi vai gầy. Chăm sóc sức khỏe khung xương cho người phụ nữ là bạn đang giữ cho mái ấm gia đình được vững chãi. Bởi đàn ông là cái nóc còn đàn bà là chất kết dính của gia đình.

Sưu tầm

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Trương Duy Nhất - Điều 258 BLHS và Chúng Ta

Mẹ Nấm - Trương Duy Nhất - Điều 258 BLHS và Chúng Ta

Là một người đã từng bị bắt giữ vì điều 258 Bộ luật Hình sự, "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân", tôi đặc biệt quan tâm đến phiên xét xử blogger Trương Duy Nhất.
Với cáo trạng đã nêu ông Trương Duy Nhất đăng tải 11 bài viết của bản thân và 1 bài viết của người khác làm "giảm uy tín, mất lòng tin của nhân dân đối với cơ quan Đảng, Nhà nước, tổ chức, xã hội và công dân" dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh của những người bất đồng chính kiến khác đã bị chụp mũ và bị tống giam bởi điều 88 và điều 79 BLHS.
Khác ở đây là ông Nhất đã từng là đảng viên, là người trong hệ thống truyền thông được xem như công cụ tuyên truyền của đảng Cộng sản. Ông Nhất không thể là một tên “phản động” như những gì mà hệ thống chính trị trước đây đã tô vẽ để bắt giam những người không phải là đảng viên.
Câu hỏi đặt ra nghiêm túc cho tất cả những người đã đọc blog Trương Duy Nhất, đặc biệt là 11 bài viết trong cáo trạng đã nêu là liệu ông Nhất có được quyền nói những điều mình nghĩ và chia sẻ nó với người khác bằng Internet hay không?
Người ta đặt ra nhiều giả thuyết về việc ông Nhất bị bắt giam, tôi không quan tâm đến điều đó. Cái tôi quan tâm là ông Nhất đã “mở miệng” và ông bị “bịt miệng” một cách thô bạo.
Có mặt tại phiên xử blogger Trương Duy Nhất tại Tòa án nhân dân Thành phố Đà Nẵng hôm ngày 4/03/2014, chứng kiến cảnh công an phân bổ lực lượng để canh gác và theo dõi những người có ý muốn tham gia phiên tòa công khai này tôi nhận thấy một điều ở đất nước này, họ sợ những con người “mở miệng” và sợ phải thấy sự ủng hộ công khai những người ấy.
Trương Duy Nhất không phải là một nhà hoạt động, toàn bộ những hoạt động của ông bị kết tội đều diễn ra trên mạng xã hội, vì vậy, ngoài những người thân mong ngóng được thấy ông trước phiên tòa để động viên tinh thần còn có bạn bè ông, những văn nghệ sỹ, những nhà báo, và nhiều blogger khác có mặt trước cổng tòa.
Tôi nghĩ, họ đến, không phải chỉ vì cá nhân Trương Duy Nhất, mà còn là để khẳng định chính kiến của mình.
Họ đến để bảo vệ quyền lên tiếng của mình dù biết sẽ bị bao vây giữa lực lượng an ninh thường phục với đủ máy móc thiết bị ghi hình.
Họ dừng xe dăm ba phút để hướng về cổng tòa không chỉ vì Trương Duy Nhất, mà còn để chứng kiến cảnh dàn binh bố trận của những người cầm quyền sẵn sàng bịt miệng người khác.
Họ cần thấy điều mà những khác mở miệng đã trả giá cho tự do ngôn luận.
Và quan trọng hơn hết là họ cần biết có rất nhiều người đã bước ra khỏi sự sợ hãi ngày hôm qua.
Quan sát và chia sẻ với vài người thân của blogger Trương Duy Nhất tôi biết gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn còn là áp lực cuộc sống với những người có liên quan đến anh. Tôi muốn siết chặt tay chị Phượng, vợ anh Nhất, chỉ để nói rằng tôi khâm phục chị, và tôi đã đến theo lời mời tham dự phiên tòa công khai của chị dù chỉ được đứng ở ngoài.
Trương Duy Nhất không hề cô đơn, khi người thân anh chờ đợi từ sáng sớm đến trưa chỉ để hét lên: “Nhất ơi, can đảm lên con”.
Anh không hề đơn độc khi có một người vợ luôn tin tưởng vào việc chồng mình làm.
Và anh sẽ không lẻ loi khi bạn bè tin rằng anh có quyền được nói điều mình nghĩ.
Tôi đã thấy nhiều người bước ra khỏi sự sợ hãi, để nói điều mình nghĩ qua phiên tòa xử Trương Duy Nhất.
Tôi đã thấy nhiều người ngập ngừng muốn tìm hiểu và thấy phân vân với cách nhà cầm quyền sử dụng lực lượng canh gác phiên tòa.
Hôm nay người ta có thể kết án Trương Duy Nhất một cách tùy tiện bằng bản án 2 năm tù và Chúng Ta im lặng, thì ngày mai hay ngày kia, mức án ấy có thể tăng lên bởi đã thành tiền lệ, thành thói quen.
Trương Duy Nhất cương quyết khẳng định mình vô tội trước tòa để bảo vệ quyền được nói của mình.
Và tôi hy vọng được thấy tập hợp những người không sợ hãi ngày càng đông hơn để bảo vệ quyền của chính mình.

Theo Dân Luận

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Phản ứng từ nước ngoài về phiên tòa Trương Duy Nhất

 Phản ứng từ nước ngoài về phiên tòa Trương Duy Nhất
Bản án 2 năm tù giam dành cho chủ trang blog “Một góc nhìn khác” - Trương Duy Nhất, tiếp tục gây quan ngại về tình hình trấn áp tiếng nói đối lập không chỉ cho những người viết blog trong nước; mà cả những người Việt đang ở tại nước ngoài.

Phản ứng

Mặc dù đang sinh sống hay có mặt tại nước ngoài, những người như ông Phạm Ngọc Cương từ Canada hay blogger Người Buôn Gió ở Đức trong thời gian qua tỏ ra hết sức quan tâm đến vụ bắt giữ và đưa blogger Trương Duy Nhất ra xét xử.
Blogger Người Buôn gió tại Đức có bài viết cho rằng “vụ án Trương Duy Nhất là một vụ án tiêu biểu về quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam bị đàn áp dưới con mắt quốc tế”.
Blogger này cũng đưa ra nhận định về hai mức án đối với ông Trương Duy Nhất. Một là dưới 2 năm và hai là từ 3 năm trở lên theo khung hình phạt từ 2 đến 7 năm qui định đối với những ai bị cho là vi phạm khoản 2, điều 258 Bộ Luật Hình sự.
Nguyên văn theo blogger Người Buôn Gió thì “nếu ngày mai phiên tòa kêu mức án dưới 2 năm, tức dưới khung hình phạt thì còn là một điều khiến dư luận chưa nghiêng về phía hoài nghi có thế lực nào đang cố đẩy Việt Nam xa khỏi sự hòa nhập quốc tế. Còn từ 3 năm trở lên. Thì đó là sự cay đắng. Sự kêu gọi ‘thay đổi’ trong bài viết đầu năm của thủ tướng không hề còn lại dấu ấn nào. Việt Nam không thay đổi gì hết về quyền con người, quyền tự do ngôn luận, Việt Nam sẽ thụt lùi và cô lập với thế giới.”
Sau khi nghe mức án hai năm tuyên với blogger Trương Duy Nhất, blogger Người Buôn Gió từ Đức đưa ra ý kiến:
“Nhận định của tôi về vụ án Trương Duy Nhất của nhà nước Việt Nam mang tính rất đặc trưng về quyền tự do ngôn luận vì anh Trương Duy Nhất không như những người khác bị kết tội về chính trị tham gia các tổ  chức, đảng phái; còn anh Trương Duy Nhất viết bài độc lập một mình, qua các bài viết anh thể hiện những quan điểm, cái nhìn của bản thân.
Ngay trong bản cáo trạng đó, nếu chúng ta gạt bỏ những câu chữ rườm rà đi, chúng ta thấy rõ ràng đây là một người bị kết tội vì nói lên những quan điểm, cái nhìn của họ. Họ căn cứ, có thông tin, có phân tích và đưa ra kết luận của họ. Như vậy việc xử như thế là đụng chạm đến và trấn áp quyền tự do ngôn luận!”
Tại Canada, nhóm bốn người trong đó có ông Phạm Ngọc Cương trước khi phiên xử blogger Trương Duy Nhất diễn ra đã có thư khẩn gửi cho ông chánh án tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng. Thư này được viết theo gợi ý từ nhân viên đại sứ quán Việt Nam tại Canada là ông Vũ Trần Phương.
Bức thư nhắc lại 3 điểm: thứ nhất là thắc mắc rằng đó có phải là phiên xử công khai hay xử kín, hai điểm tiếp theo là đề nghị được cấp giấy mời tham dự tòa cũng như cho phép một luật sư nhân quyền của Liên hiệp quốc tham gia quá trình tố tụng tại tòa. Tiếp đến thư nêu ra 5 ý kiến đề nghị ông chánh án tòa án thành phố Đà Nẵng tham khảo.
Đến sau khi phiên xử kết thúc, ông Phạm Ngọc Cương cho biết nhóm của ông không nhận được trả lời từ phía ông chánh án Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng.
000_Hkg9564658.jpg
Blogger Trương Duy Nhất tại phiên tòa ở Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng số 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014.
Và sau khi nghe mức án hai năm tuyên cho blogger Trương Duy Nhất về những bài viết đăng trên blog ‘Một góc nhìn khác’, ông Phạm Ngọc Cương có phản ứng như sau:
“Theo tôi nghĩ vụ xử anh Trương Duy Nhất là một vụ xử hoàn toàn phi lý. Tôi nghĩ, thứ nhất phải gạt bỏ điều đó ra khỏi luật pháp của Việt Nam; thứ hai nếu cố tình đem điều đó ra xử công dân, ép họ vào những điều như vậy thì chỉ làm xấu bộ mặt của Việt Nam và lại càng làm cho lòng dân không yên. Người ta còn cảm thấy không tin tưởng vào thể chế đó.”

Động thái của nhà cầm quyền

Theo blogger Người Buôn Gió, dù mức án đã tuyên là 2 năm tính từ ngày bắt giam ông Trương Duy Nhất, nhưng có thể ông này sẽ được cho về trước thời hạn:
“Từ trước đến giờ, những vụ xử về nói xấu, tuyên truyền, xuyên tạc Nhà nước thì thường mức án rất cao. Nhưng khi họ đưa ra xử vào thời điểm như thế này, theo tôi cân nhắc không xử quá 2 năm.
Từ căn cứ đó tôi thấy vì họ đã bắt anh Nhất rồi; giờ mà thả hay xử nhẹ dưới khung hình phạt đưa ra thì họ cũng ngại, cho nên họ phải xử ở mức 2 năm. Tuy nhiên tôi nghĩ, anh Nhất sẽ không đi tù trọn 2 năm.”
Ngay sau khi có bản án đối với blogger Trương Duy Nhất, đại sứ quán Hoa Kỳ ra thông báo bày tỏ quan ngại và kêu gọi chính quyền Việt nam phải trả tự do cho ông Trương Duy Nhất cũng như tất cả các tù nhân chính trị.
Đối với chất vấn đề tù nhân lương tâm tại Việt Nam, các cấp lãnh đạo Việt Nam lâu nay đều trả lời là tại Việt Nam không có tù nhân lương tâm mà chỉ là những tù hình sự vi phạm pháp luật Việt Nam. Ông Phạm Ngọc Cương có phản bác đối với lập luận đó:
“Tôi nghĩ rằng đó là một sự ngụy biện; tức các chuẩn mực của con người là chuẩn mực chung. Chẳng hạn những năm 30 của thế kỷ trước, không có ai khẳng định mang chủ nghĩa cộng sản về Việt Nam là một sự ngược đời cả.
Không ai nghĩ rằng mang chủ nghĩa cộng sản về Việt Nam là không hợp lý với tình hình của một nước nông nghiệp như vậy, vì chủ nghĩđó dành cho một nước hậu công nghiệp.
Thế nhưng Việt nam vẫn có chủ nghĩa cộng sản, đúng không? Cuối cùng cũng đi theo con đường chủ nghĩa cộng sản bao nhiêu năm nay!
Thành ra nếu bây giờ những người cộng sản Việt Nam mà không nhận thức ra được thực tế ‘qui luật phát triển là một, nhân quyền là một, quyền của con người và khả năng lãnh đạo, khả năng quản lý quốc gia là một cung cách thôi.
Đó là thành tựu chung của loài người để tiếp thu và phát triển’, thì đó là một sự ngụy biện.”

Hình thức đấu tranh

Theo nhận định thì cứ sau những đợt xử án về tội danh tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam, điều 79 âm mưu lật đổ chính quyền, hay xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tổ chức, công dân theo điều 258… số lượng người nhận thấy sự bất hợp lý của những điều khoản đó chiếu theo Hiến pháp Việt Nam cũng như các chuẩn mực quốc tế ngày càng đông thêm như ý kiến của blogger Người Buôn Gió sau đây:
“Tôi thấy càng ngày càng có nhiều người nhận thức ra điều luật 258 và những điều luật khác về tội tuyên truyền, lật đổ là những điều luật phi lý, và người ta đang đòi dẹp bỏ. Và số lượng người muốn bác bỏ, loại bỏ điều đó thì ngày càng nhiều hơn.”
Ông Phạm Ngọc Cương thì cho rằng mọi người Việt trong và ngoài nước cần lên tiếng và tiếp tục công việc đang làm cho một đất nước phát triển, tự do và dân chủ:
“Cá nhân tôi không muốn chuyện của người Việt cứ phải mang ra cho người nước ngoài, nhờ người nước ngoài can thiệp; và nhờ các tổ chức quốc tế, chính quyền các nước dân chủ lên tiếng can thiệp và gây sức ép với nhà cầm quyền Việt Nam.
Theo cá nhân tôi thì nhà cầm quyền Việt Nam nên biết cách hiểu phương án đối thoại với quần chúng và chấp nhận sự bất đồng về quan điểm, nhưng mục đích chung là để phát triển đất nước cho tốt đẹp lên.
Tôi nghĩ rằng trong tình hình hiện nay, xã hội Việt Nam đang phát triển thành một xã hội dân sự rất đúng xu hướng chung phát triển của nhân loại một cách tự phát. Tất cả các tổ chức đã ra đời, tất cả các tiếng nói đã bắt đầu lên tiếng và lên tiếng ngày càng mạnh mẽ.
Mỗi người đều làm tối đa khả năng của mình, người nào nghĩ đang làm tốt nhất cho Việt Nam thì cứ nên như vậy mà làm, thì sẽ có ngày đất nước Việt Nam có dân chủ, và sẽ có ngày mà những bản án như tòa án vừa kết tội anh Trương Duy Nhất phải mang ra xem xét lại và thấy anh Nhất vô tội, anh Nhất là người hoàn toàn có công với đất nước, có công với sự phát triển.”
Ông Phạm Ngọc Cương cho rằng nhà cầm quyền quyền Hà Nội sợ mất quyền lợi của họ nên vẫn chưa lắng nghe dân. Còn theo blogger Người Buôn Gió thì để bảo vệ quyền lợi đó cả hệ thống thi hành luật pháp cố vận dụng, giải thích tùy tiện các điều khoản luật sao có lợi cho họ nhất.
Theo RFA