Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

BÌNH LUẬN LÚC 0 GIỜ

BÌNH LUẬN LÚC 0 GIỜ

Ngoài vùng biển nóng, các chiến sĩ cảnh sát biển và kiểm ngư của ta cùng ngư dân vẫn từng phút giây không mệt mỏi, theo dõi, vờn, né, tuyên truyền, đấu tranh, nín lặng, gắng sức chịu đựng, cố gắng không đụng độ để thực hiện cho bằng được mệnh lệnh từ đất liền, giữ cho hai chữ hòa bình, dù biết rằng, trước sự ngông ngênh, bất chấp của Trung Quốc, rồi không biết chuyện gì sẽ xảy ra, sự kiên nhẫn, chịu đựng của anh em không bút giấy nào ngợi ca hết, vô cùng xúc động và mang ơn. Họ hiểu, tới một phút giây nào đó, khi kẻ xâm lược tấn công, họ có thể hy sinh, nhưng ngay lúc đó, Tổ Quốc sẽ đáp trả bằng toàn bộ sức mạnh và khí phách của mình. Còn lúc này, cứ thế nhé, hãy cố gắng....

Trên đất liền, ông Tiến đại biểu quốc hội bỗng xốn xang và quý hóa làm sao, lo sang cả chuyện làm sao biết được thí sinh dự thi hoa hậu còn trinh hay không? Ông Hồng cục trưởng cục bảo vệ thực vật say mê với nhận định 300 tấn hoa quả nhập khẩu từ Trung Quốc phát hiện có độc tố nhưng đề nghị mọi người cứ ăn, có lẽ theo phương châm thời chiến tranh: ra mặt đường chưa chắc đã bị thương, bị thương chưa chắc đã chết, chết chưa chắc đã tan xác. Bộ văn hóa vẫn kiên định vững vàng trong niềm lạc quan vô bờ bến vì đã hoàn thành dự án 10.000 ngàn tỉ đồng để nâng cấp, xây mới mấy trăm nhà hát, rạp, nhằm bổ sung vào bảo tàng "lãng phí" của nước nhà. Giám đốc Sở giáo dục Hà Tĩnh tới tận nhà cô giáo vợ của chiến sĩ cảnh sát biển đang làm nhiệm vụ ngoài biển khơi, tặng quà, động viên cô giáo trẻ. Phóng viên báo Thanh Niên đi khắp mọi miền Tổ Quốc, tới tận từng gia đình thân nhân của các chiến sĩ cảnh sát biển, kiểm ngư gửi tiền từ tấm lòng bạn đọc giúp đỡ. Các chuyên gia, học giả, nhà văn, luật sư vẫn miệt mài viết nhiều bài bình luận, những phát biểu giá trị, những phân tích khoa học để tham mưu cho nhà nước cách "thoát Trung", cách phải đấu tranh với Trung Quốc bằng luật pháp quốc tế, phân tích có lý, có tình về những giải pháp định hướng lại các chính sách kinh tế xã hội trong quan hệ với Trung Quốc để chủ động, bền vững, tránh lệ thuộc. Bộ Tài nguyên -Môi trường tổ chức tại Đồ Sơn mít tinh về chủ quyền biển đảo và nghe được từ Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải câu phát biểu rất rắn: Trung Quốc phải rút ngay giàn khoan ra khỏi vùng biển chủ quyền Việt Nam vô điều kiện...

Quốc hội vẫn họp, người ta bắt đầu bàn đến việc bỏ phiếu tín nhiệm, nhân dân không quan tâm nhiều về lý luận nào là tín nhiệm thấp, tín nhiệm cao, tín nhiệm nhiều hay ít, nhân dân cần những cán bộ tử tế, trong sáng, có sai thì sửa, sai nhiều thì nên từ chức, xứng đáng là con dân, rứa thôi. Yên dân là sức mạnh bảo vệ
giang sơn.

Trong khi một số báo bắt đầu lơ là chuyện chủ quyền biển đảo, bắt đầu lo lắng cô người yêu của diễn viễn Thành Trung nào đó đang cãi nhau với vợ trước của thằng này, hay đang theo sát dấu chân của ả phụ nữ "hiếp cu" Hải Dương, hoặc sững sờ với ông cụ trên 80 mà vẫn vác dao đánh ghen, hay hăng hái bàn cãi quyết liệt như vận mệnh đất nước ngàn cân treo sợi tóc theo chuyện thí sinh hoa hậu có trinh, không có trinh, lên giường, chưa lên giường, lên giường lén lút hay lên giường chính chủ...thì VTV1, VOV, các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Quân Đội, VTC... có lẽ không biết đến mệt mỏi, vẫn thế, kiên nhẫn, đều đặn đưa thông tin rất nóng từ giàn khoan, cập nhật từng buổi, để thức tỉnh mọi người rằng, chủ quyền biển đảo chúng ta đang bị đe dọa nghiêm trọng, càng ngày nghiêm trọng, từ lãnh đạo cấp cao tới người dân, làm gì thì làm, hãy dành một phần ý nghĩ, hành động vì vận mệnh chủ quyền của Tổ Quốc.

Dù rất nóng ruột, nhưng tôi và bạn, hãy kiên nhẫn thêm nữa, hãy tiếp tục hướng về biển Đông, hãy đừng quá lo lắng mùa sen nở mà mình chưa ra đó chụp ảnh, hay thở dài vì sao đuôi mắt mình lại xuất hiện một nếp nhăn, hoặc nôn nóng bởi một cuộc nghỉ ngơi thư giãn, làm gì cũng được, xin mọi người đừng làm tắt lửa nhiệt huyết, hãy đốt cháy nó, giữ nó, hướng nó soi rõ về vùng biển nóng, ở ngoài kia, ngày và đêm, các chiến sĩ yêu dấu của chúng ta đang từng phút giây đối mặt với hiểm nguy, đối mặt với sóng gió, đối mặt với những thủ đoạn của chính quyền Trung Quốc, hãy cố gắng an ủi họ, động viên họ, sát cánh cùng họ.

Vài lời rứa thôi, coi như bình, coi như tâm sự, coi như chia sẻ với nhau. 

Cu Vinh Khoai Lang
theo blog http://cuvinhkhoailang.blogspot.com/

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Lời kêu gọi

Lời kêu gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY

Tôi viết những lời này với tư cách của một người Việt Nam trẻ tuổi đứng trước nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc trên Biển Đông
Đây không phải là nỗi đau, đây là nỗi nhục của một đất nước nhiều chục năm ngủ quên vì say men chiến thắng và hưởng thụ đời sống vật chất mà lơ là không chuẩn bị cho tương lai. Việc Trung Quốc lấn lướt, ngang nhiên bộc lộ rõ dã tâm ở lãnh hải Việt Nam là biểu hiện cho thái độ coi thường của chính phủ Trung Quốc với một đất nước như nước ta vốn đã từng nhiều lần đánh bại họ. Trong lịch sử, xuyên suốt Tiền Lê, Lý, Trần, Hồ, cuối Hậu Lê, cứ mỗi khi chính sự nước ta rối ren, lòng dân bạc nhược thì Trung Quốc lại kéo quân sang gây hấn và xâm lược. Điều tôi muốn khẳng định là: Nguyên nhân dẫn đến tình trạng biển Đông bị xâm lấn là kết quả của một chuỗi nguyên nhân: chính phủ không đủ tài và đức để xây dựng đất nước, người dân thờ ơ và thiếu trách nhiệm với xã hội, phe đối lập đặt quyền lợi của bè cánh hơn quyền lợi đất nước, tuổi trẻ lơ đãng với các vấn đề về tổ quốc.
Tiếng súng ngoài biển khơi của Trung Quốc không chỉ bắn vào tàu Việt Nam mà đã bắn vào chính đất nước ta. Trung Quốc cho vòi rồng phun và đâm thẳng vào mạn tàu Việt Nam thật sự là một cú huých lớn. Đau thương, nhưng cần thiết để tỉnh cơn mê ngủ suốt nhiều chục năm!Đây là lúc Việt Nam phải trỗi dậy, bởi nếu không trỗi dậy tức là chúng ta đã đầu hàng, dù trong lúc nói mê chúng ta vẫn luôn mồm hô hào tình yêu nước.
Trỗi dậy là khi chúng ta chấn hưng được tinh thần yêu nước thật sự ở sâu thẳm bên trong mỗi con người. Yêu nước không phải điều gi trừu tượng xa xôi, yêu nước không phải yêu chính phủ, yêu nước là tình yêu của con người dành cho những con người có cùng một nguồn gốc dân cư, cùng có chung với chúng ta những thăng trầm lịch sử, chung một nền văn hiến, yêu mảnh đất nơi ta đang sống, yêu ngôn ngữ chúng ta đang nói, yêu từng cành cây ngọn cỏ… Hay cụ thể hơn, chúng ta yêu con người Việt Nam trong mỗi chúng ta: con người cần cù, khéo léo, thân thiện, ham học hỏi, kiên cường trước mọi khó khăn. Chúng ta đã hoàn toàn quên mất con người sâu thẳm ấy mà chạy theo những lớp vỏ bọc ngoại lai, thời thượng. Bởi thế, vận khí suy đồi, xã hội hỗn loạn, đạo đức sụt giảm, chúng ta trở nên lười biếng: lười suy nghĩ, lười hành động, lười trung thực. Bạn không thể đóng góp một điều gì có ích cho Việt Nam nếu bạn không có một trái tim và khối óc của một người Việt Nam.
Trỗi dậy là khi chúng ta không sợ hãi trước bất cứ các khó khăn nào, ngay cả khi trong thân phận là nước nhỏ, bị chèn ép bởi các nước lớn. Hãy nhớ rằng nước chúng ta có thể nhỏ, nhưng chúng ta đừng để họ nghĩ chúng ta như một nước tiểu nhược. Các bạn có thể biểu hiện sự tự hào mình là người Việt bằng thái độ lịch lãm và nhân văn ở bất cứ đâu, dù cho họ có khinh miệt quốc tịch chúng ta đến thế nào. Một cử chỉ nho nhỏ của các bạn thôi cũng có thể sẽ khiến người dân nước khác thay đổi cách nghĩ về Việt Nam.
Trỗi dậy là khi chúng ta không để những toan tính tầm thường của tranh chấp quyền lợi làm cho mờ mắt. Làm một con người sống đầy đủ với các giá trị về cảm xúc, trí tuệ, cởi mở và khám phá… quan trọng hơn rất nhiều so với đời sống no đủ được vun vén bằng ti tiện và những âm mưu, lừa gạt.
Trỗi dậy là khi mỗi một cá nhân đều thấy rằng mỗi sáng thức dậy, chúng ta đã làm những điều có ích cho bản thân, cho gia đình, cho xã hội, cho đất nước và cho nhân loại. Là khi chúng ta không thấy mỗi ngày trôi qua trong vô vọng, nhàm chán, ảo tưởng. Là khi chúng ta có thể biến mọi ý tưởng đẹp đẽ thành hiện thực.
Nếu không phải lúc này cần trỗi dậy thì còn là lúc nào nữa?
Chính phủ Việt Nam thật sự cần trỗi dậy trong cách điều hành đất nước! Bỏ qua lợi ích cá nhân và tổ chức để chấn chỉnh bộ máy nhà nước. Đã đến lúc chính phủ có tầm nhìn lớn hơn, cách nghĩ đa chiều hơn trong điều hành đất nước. Đây là cơ hội để hòa hợp hòa giải, và muốn vậy các vị phải hiểu rằng không chủ nghĩa nào quan trọng bằng tồn vong của dân tộc. Không cá nhân hay tổ chức đơn lẻ nào có thể giải quyết được các bế tắc trong một xã hội đa chiều và đầy biến động. Tôi rất mong rằng chính phủ sẽ đặt quyền quyết định hướng đi của cả dân tộc vào tay đại đa số người dân, tạo được một môi trường mà trong đó mọi sự góp ý đều được tôn trọng, phân loại và chọn lựa cho phù hợp với hoàn cảnh. Đã đến lúc cho tinh thần yêu nước, cho ý thức toàn dân, cho giải pháp khách quan. Có vậy, các vấn đề mới được giải quyết ở gốc rễ của nó.
Các giáo đoàn tôn giáo, tâm linh, tín ngưỡng có vai trò quan trọng trong định hướng tinh thần. Sự trỗi dậy khỏi ham muốn tầm thường, khỏi đám đông cuồng tín của các vị chính là sự truyền cảm hứng lớn lao cho con người hướng tới tình yêu thương và sự bao dung. Các tôn giáo, tín ngưỡng, có thể khác nhau về cách diễn đạt, về phương pháp tu tập, về giới luật nhưng luôn hướng tới một điều: một thế giới đại đồng và bác ái.
Các trí thức, học giả cần trỗi dậy, thoát khỏi các định kiến xưa cũ và thói quen thể hiện danh tiếng cá nhân. Đã đến lúc mỗi học giả, mỗi trí thức thôi cách suy nghĩ: Việt Nam phải đi theo cách của tôi thì mới khá lên được. Đã đến lúc các học giả, trí thức đóng góp cho đất nước bằng các kế sách mang tính giải pháp thiết thực từng vấn đề mà Việt Nam phải đối mặt. Đã đến lúc các vị cần cởi mở tấm lòng để giúp đỡ những thế hệ đi sau bằng kinh nghiệm và sự cổ vũ, khuyến khích.
Tầng lớp văn nghệ sĩ cần trỗi dậy bằng chính những tác phẩm của mình. Những tác phẩm rẻ tiền, phục vụ thị hiếu đám đông trong nhiều năm qua đã làm suy giảm khả năng tư duy, trí tưởng tượng và tình cảm đẹp đẽ ở người dân Việt Nam. Đã đến lúc các văn nghệ sĩ phải nghiêm túc sáng tác các tác phẩm tầm cỡ về trí tuệ nhưng chân thành bằng cả trái tim mình. Một dân tộc sẽ được định hình bởi chính tác phẩm của dân tộc đó, sẽ được khẳng định bằng chính những tác phẩm của dân tộc đó.
Các khoa học gia, các kỹ sư, những người hoạt động trong lĩnh vực Khoa học Công nghệ chính là những người sẽ tạo ra thay đổi lớn lao ở Việt Nam. Không một giải pháp nào được đưa ra chính xác nếu không có các công trình nghiên cứu, phát minh và kiến tạo. Không chỉ có trỗi dậy, những nhà khoa học, những nhà sáng chế, những kỹ sư còn phải giữ vai trò tiên phong trong công cuộc cải cách. Bao năm qua các vị đã ngủ quên trong các viện nghiên cứu, trong trường đại học với các công trình bị bỏ quên. Giờ đây, đã đến lúc các vị tìm mọi cách để biến ý tưởng thành hiện thực. Hãy nhớ rằng việc phát minh ra máy in của Gutenberg thay đổi thế giới không kém gì đạo quân của Napoleon. Hãy nhớ rằng giống lúa lùn của giáo sư Lương Đình Của đã cứu đói cho Ấn Độ, cho Việt Nam và làm nên cuộc Cách mạng xanh như thế nào. Và Việt Nam thật sự cần những đột phá như vậy thêm nhiều lần nữa.
Các thương gia và doanh nghiệp cần trỗi dậy hơn ai hết bởi các vị là những người cung cấp hàng hóa cho xã hội. Sự lớn mạnh của những hàng hóa được sản xuất tại Việt Nam và do người Việt sản xuất sẽ bảo đảm được đời sống lành mạnh của người Việt, tránh trường hợp hàng hóa Trung Quốc tràn vào, không chỉ lũng đoạn nền kinh tế nước ta mà còn làm suy yếu nòi giống dân tộc ta bằng các độc tố và hóa chất. Chính các vị sẽ là những người quyết định bộ mặt xã hội của Việt Nam ra sao bằng chính các khoản đầu tư của mình. Vậy nên, đã đến lúc cần bổ sung thêm vào khả năng tính toán lợi nhuận của các vị bằng những suy tư mang lại lợi ích cho cộng đồng.
Những người thuộc phe đối lập đã phải chịu một thời gian dài bị đàn áp, bêu xấu, gây cản trở bằng đủ mọi phương kế, lòng thù hận sẽ khó mà xóa bỏ trong ngày một, ngày hai. Nhưng sự xóa bỏ thù hận lúc này đây chính là một sự trỗi dậy trong trái tim. Ai ai mang dòng máu Việt cũng là đồng bào của chúng ta, họ sai lầm như thế nào cũng là đồng bào của chúng ta. Việc chửi bới “Bên thắng cuộc” không giúp các vị đạt được điều cần có, mà ngược lại, các vị còn tự cô lập mình khỏi đại đa số người dân Việt Nam. Các vị hãy cứ giữ vững tinh thần đấu tranh, đấu tranh mạnh hơn nữa và mục tiêu phải lớn hơn nữa, hãy đấu tranh vì một nước Việt phồn vinh hơn, công bằng hơn, chứ không phải vì quyền lợi Đảng phái hay tổ chức của mình.
Những người lính dù trong lĩnh vực An ninh hay Quốc phòng, đây là lúc các vị cần trỗi dậy để tỉnh táo hơn bao giờ hết để nhìn rõ đâu là địch, đâu là ta. Và để nhìn rõ địch-ta, các vị cần tinh thần yêu nước, như một chuẩn mực để phân định. Sẽ nguy khốn cho một quốc gia làm sao nếu chính những người lính của quốc gia đó không mãnh liệt tinh thần yêu nước.
Đã đến lúc Thế hệ trẻ cần hành động. Thế hệ trẻ không phải đơn giản chỉ trỗi dậy nữa mà cần biến thế hệ mình thành sự trỗi dậy. Một đất nước sẽ ra sao nếu thế hệ trẻ cứ tiếp tục ngủ quên trong phim sến, nhạc sến, đời sống xa hoa của chủ nghĩa tiêu dùng và những toan tính tẹp nhẹp về tiền bạc? Tuổi trẻ là lúc nhựa sống tràn trề nhất, là lúc đầu óc chúng ta cởi mở tiếp nhận tri thức không bị định kiến, là lúc chúng ta say sưa cống hiến cho xã hội, là lúc chúng ta có đủ sức mạnh để khám phá mọi khía cạnh của bản thân mình… Sự trỗi dậy chính là sự thay đổi lựa chọn: tiếp tục sống cuộc sống bạc nhược và tầm thường hay cho sự tồn tại của mình một ý nghĩa cao đẹp hơn.
Và rất nhiều người bạn của tôi, chúng ta nhiều năm ròng chán nản và than thở về thời cuộc; tụm năm tụm ba rượu chè bù khú, tự sướng với nhau; hoặc đóng cửa một mình tìm vui trong sách vở và mộng mị, hoặc sa đà chìm đắm trong ăn chơi sa đọa, nghiện ngập, tình dục, quậy phá… Tôi biết rằng, đó không phải là điều các bạn thật sự thích làm. Tôi cũng biết rằng các bạn tài năng, trí tuệ, nhiều ý tưởng và có khí chất hơn người, nhưng các bạn thiếu động lực. Vậy thì đây là động lực cho các bạn. Trong lúc khó khăn này, nếu các bạn trỗi dậy và sử dụng khả năng của mình đóng góp cho đất nước, có thể rằng đời sống của các bạn khác đi mà tư thế của Việt Nam cũng đổi khác.
Để thay đổi một đất nước không xuất phát từ những gì to tát như thay đổi thể chế hay chủ nghĩa, mà xuất phát từ những điều rất nhỏ, rất cá nhân. Một đất nước chỉ có thể tốt đẹp hơn nếu mỗi con người trở nên tốt đẹp hơn. Và lúc ấy, thể chế cũng thay đổi, chủ nghĩa nào liệu có còn quá quan trọng?
Các bạn và tôi, tất cả chúng ta, đã đến lúc trỗi dậy và đánh thức người khác cùng trỗi dậy. Đã đến lúc Việt Nam phải trỗi dậy cho hôm nay, ngày mai và cho rất nhiều thế hệ sau. Chúng ta hãy cùng nhau tạo dựng ra một phong trào xã hội với cái tên: VIỆT NAM TRỖI DẬY. Và nhớ rằng Việt Nam chỉ trỗi dậy khi bạn, tôi, tất cả chúng ta đều cùng nhau trỗi dậy.

Hà Thủy Nguyên

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Rất cần có Hội nghị Diên Hồng

Rất cần có Hội nghị Diên Hồng

Từ khi Trung Quốc cho giàn khoan khủng xâm phạm vùng biển nước ta, dư luận trong nước và trên thế giới nóng lên từng ngày và người ta càng thấy rõ hơn bộ mặt thật của chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh. Thôi đừng che đậy và dối trá. Nhân dân Việt nam và nhân dân yêu chuộng hòa bình, công lý trên thế giới càng ngày càng hiểu rõ dã tâm của "Đại Hán". Đã có "va chạm" giữa lực lượng bảo vệ giàn khoan và tàu các loại của Trung Quốc.  90 triệu đồng bào trong nước và hơn 4 triệu kiều bào ta ở nước ngoài đang nóng lòng chờ đợi thái độ kiên quyết của "Đảng và Nhà nước" có những biện pháp hữu hiệu ngăn chặn bàn tay xâm lược của Trung Quốc. 


Các giải pháp mà "Trung ương" sẽ đưa ra bằng việc làm cụ thể, bằng sự hữu hiệu có tác dụng thiết thực, chứ không phải bằng những lời "uốn éo" quanh co. Nếu có sợ Trung Quốc, ông bạn "bốn tốt và mười sáu chữ vàng" thì cứ nói thẳng ra để dân còn tự lo liệu. Tổ tiên Việt Nam đã dạy: "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh !" Vâng, đàn bà đã có Hai Bà Trưng đã cho "Đông Hán" một bài học mà mấy nghìn năm còn ghi nhớ.

  Nay, bằng nhiều thủ đoạn "gậm nhấm" với những cái gọi là "đường lưỡi bò", chiếm cứ Hoàng Sa của Việt Nam, cắt cáp, uy hiếp ngư dân đánh cá trên các ngư trường Việt Nam...nhưng miệng vẫn xoen xoét "hữu nghị, bôn tốt, mười sáu chữ vàng". Các cụ Việt Nam dậy rằng "nghe bọn chúng thì có đổ thóc giống ra mà ăn" rất có ý nghĩa trong lúc này. Lúc này là lúc, không được ngăn cản lòng yêu nước của nhân dân, nhất là lớp trẻ ngày nay.
Hiện nay, dưới các chiêu bài "ký kết dự án" bọn bành trướng đang tích cực cài cắm, làm tàng, nhũng nhiễu trên nhiều vùng của Tổ quốc ta, hết khoanh vùng "lưỡi bò" lại đe dọa các đơn vị chuyên môn trên biển, đe dọa trấn áp ngư dân, phá hoại sự làm ăn bình thường của người dân Việt Nam. Và bây giờ, không phải Trung Quốc "khát dầu" là chính mà đằng sau cái giàn khoan khổng lồ kia, là âm mưu thâm độc, lâu dài, chứng tỏ chưa bào giờ Trung Quốc thật sự hữu nghị với Việt Nam. Nếu thực chất tình anh em "bốn phương vô sản đều là anh em" thì Trung Quốc xóa bỏ xây dựng "thành phố Tam Sa" trao trả trong hòa bình hữu nghị quần đảo Hoàng Sa và một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa cho Việt Nam, chấm dứt mọi âm mưu hành động gây rối ở biển đông, làm ăn đứng đắn người lớn ở Việt nam, bắt các chuyên gia và người lao động Trung quốc nghiêm chính chấp hành Luật pháp Việt Nam khi sang Việt Nam thực thi một số dự án mà Trung Quốc đầu tư. Mảnh đất màu mỡ của Việt Nam hàng nghìn năm nay vẫn là miếng mồi đối với bọn bành trướng Đại Hán Trung Quốc. Cho nên giàn khoan hiện cắm ở hải phận Việt Nam chỉ là một ví dụ của đầu óc xâm lược, xâm phạm chủ quyền của nước"anh em bốn tốt" mà thôi !

Bài học lịch sử dạy rằng, dù nội bộ trong nước có nhiều vấn đề phức tạp, có nhiều việc gay cấn phải giải quyết để ổn định lòng dân và xây dựng đất nước, nhưng một khi có kẻ thù từ bên ngoài núp dưới danh nghĩ này danh nghĩa khác lăm le hoặc tiến hành xâm lược nước ta, thì phải giương cao ngọn cờ dân tộc, đoàn kết toàn dân tộc, đứng lên bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và bảo vệ độc lập, thống nhất của giang sơn gấm vóc. Một tấc đất, một tấc biển, một cây sú vẹt, một nắm cát  thuộc chủ quyền quốc gia Việt nam rất thiêng liêng, không một ai được xâm phạm, thôn tính. Hãy mở ngay những "Hội nghị Diên Hồng" và huy động  toàn dân xuống đường biểu tình, biểu dương sức mạnh đoàn kết toàn dân chống xâm lược. Bời vì không phải chỉ là "cái giàn khoan dầu !"

Nguyễn Mộng Hoài

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Một bức thư về dịch sởi gửi Bộ trưởng Tiến:

BS thất đức không đặt ống nghe khi khám

THƯ TỪ MỘT NGƯỜI CHA GỬI BỘ TRƯỞNG BỘ Y TẾ

Kính gửi Bà Nguyễn Thị Kim Tiến - Bộ trưởng Bộ Y Tế.

Thưa Bà,

Có lẽ, Bà cũng như tôi và rất nhiều bậc làm cha mẹ ở đất nước này. Chúng ta đều mong muốn con cái của mình được thụ hưởng một đời sống tinh thần và vật chất đầy đủ, sung túc.

Tôi tin rằng, khi con cái chúng ta không may gặp vấn để về sức khỏe, tai nạn... thì đó là lúc chúng ta đau đớn nhất. Đau đớn là bởi không thể nào biến ước mong "Giá mà chúng ta chịu đựng được thay cho con" thành hiện thực được.

Thưa Bà,

Con số 108 bệnh nhi tử vong do sởi và các biến chứng liên quan đến sởi (Thật ra, đây cũng chỉ là một cách chơi chữ với nhân dân mà thôi. Kiểu như, anh bị nhiễm HIV nhưng anh tử vong là vì suy kiệt sức khỏe). Với Bà, có lẽ chỉ là một con số vô nghĩa để Bà và thuộc cấp cân đo đong đếm xem có cần tuyên bố hiện tại đang xuất hiện dịch sởi tại Việt Nam hay không(?!).

Nhưng Bà biết không, con số 108 bệnh nhi tử vong (mà chỉ lấy số bệnh nhi tử vong tại Bệnh viện Nhi Trung Ương, Bệnh Viện Nhiệt Đới Trung Ương và Khoa Nhi - Bệnh viện Bạch Mai) ấy không đơn thuần là những con số như Bà đang nghĩ.

Đó chính là nỗi đau, niềm hy vọng bị tước đoạt, sự tang thương, tận cùng thống khổ... của hàng trăm gia đình, của hàng ngàn cá nhân. Những cá nhân có cùng chung huyết thống, dân tộc, tín ngưỡng... của Bà.

Thưa Bà,

Đêm nay, có thể Bà sẽ không vui vì những thông tin mà truyền thông đã đưa, sau khi nỗ lực giấu kín của Bà và thuộc cấp không thành công. Nỗi không vui này sẽ qua mau thôi, bởi thực tế đã cho thấy, rất ít Bộ trưởng nào buồn hay dằn vặt mãi mãi.

Và rồi, Bà sẽ lại cảm thấy hạnh phúc với con cái của Bà, với gia đình của Bà.

Khi ấy, Bà không hình dung được cảnh đang có những người đàn ông khóc con, những người mẹ căng tức bầu sữa với gương mặt đầy nước mắt, với giọng gọi con hời hời trong nhiều gia đình trót không may có con tử vong do sởi.

Những đứa trẻ vô tội ấy, những gia đình đáng thương ấy... Chắc chắn, họ không trách Bà đâu. Bởi, họ cũng như tôi, họ bé mọn và họ nghiễm nhiên chấp sự sự đau đớn bằng quan điểm "Ông trời thật bất công". Oan cho ông trời vô cùng trong trường hợp này, thưa Bà?.

Tôi không hy vọng Bà sẽ đối xử với nhân dân theo lời dạy của Lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại, "Cán bộ là đầy tớ của nhân dân".

Tôi chỉ hy vọng Bà có thể đối xử với nhân dân theo nghĩa, "Con người với con người". Như e rằng, điều này là quá khó. Nói điều này là vì tôi chưa được nghe bất cứ lời chia buồn nào của Bà với những gia đình ấy. Điều quá đơn giản trong khả năng của Bà.

Tôi vẫn biết, một xã hội phát triển là một xã hội tạo ra sự đồng thuận.

Đáng tiếc, tôi không thể có chung sự đồng thuận cùng Bà.

Đơn giản, tôi là một con người.

Và tôi đớn đau khi thấy đồng loại tôi đang chịu đựng nỗi vô cảm từ một cá nhân.

Tôi Kính chúc Bà cùng gia đình luôn khỏe mạnh, an vui và nhiều may mắn.

Mặc dù, tôi vẫn luôn tin rằng, "Gieo nhân nào, gặt quả ấy", thưa Bà Bộ Trưởng

Ngô Nguyệt Hữu
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=670412056366023&set=a.233261206747779.56097.100001917047475&type=1

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Cám ơn Chị Hồng Minh

Xin nói ngay để thiên hạ khỏi hiểu lầm: tác giả không phải là người nhà hay bà con gì với 5 tên giết người đang chịu búa rìu dư luận tại Toà Án Bình Thuận. Tác giả cũng không quen biết gì Công tố viên Ngô Thị Hồng Minh, người "đang  nổi tiếng hơn sao xẹt" trong vụ án liên quan.


 Phải xưng hô bằng "chị" vì không lẽ xưng bằng "em", có vẻ sỗ sàng quá. Mà xưng bằng "bà" hay "cô" thì e không tiện, vì bất cứ ai theo dõi vụ án này cũng đều đồng ý rằng trong tiếng Việt hiện nay không có từ vựng để xưng hô với trường hợp này. Thôi thì gọi bằng chị cho lịch sự, mặc dầu trong lòng tác giả thì  đã khinh miệt lắm thay.

Thưa chị Hồng Minh, có lẽ mấy hôm nay chị ăn ngủ không yên? Ông bà ta nói rằng tiếng chửi bới trong thiên hạ thấy vậy mà linh ứng lắm. Kẻ làm điều phi nghĩa thì ngày đêm nghe tiếng vi vu bên tai, hồn phiêu phách lạc, giấc ngủ chập chờn mộng mị linh tinh. Tôi có thể hình dung hoàn cảnh tang thương, đóng khố mang hia làm Công tố viên trong nghịch cảnh của chị.

Trong bất cứ xã hội nào, dân chủ hay độc tài, phát xít hay phi dân chủ, phàm đã là Công tố viên thì công việc là bênh vực quyền lợi của nạn nhân trước, sau là lợi ích của xã hội, theo Luật pháp hiện hành. Thiên hạ dễ hình dung một Công tố viên sắt đá, mặt lạnh như tiền, đập bàn quát tháo bị can, lớn tiếng giữa chốn công đường và bao giờ cũng "siết" bị can tới mức độ cao nhất của khung hình phạt. Dễ hiểu vì đó là chức năng của Công tố viên. Phần còn lại là kỹ năng "cãi cọ" của luật sư và "độ sáng suốt" của HĐXA mà hình phạt giành cho bị can  sẽ suy giảm nhiều hay ít.

Vụ án giết người man rợ vừa rồi thì lại khác, Công tố viên không bênh vực nạn nhân mà lại  bênh vực bị cáo. Người ta không hiểu vậy thì các bị cáo thuê mướn luật sư để làm gì. "Người ta" đây là các cháu đang học cấp 1, 2 trong trường phổ thông. Còn người lớn chúng tôi thì nhếch mép cười, "xã hội ta nó thế". Khốn nạn đã đành rổi, bất công đã đành rồi, nhưng "chành bành giữa thanh thiên bạch nhật" thì thối nát quá, chịu không nổi, phải không chị Minh? Dư luận 9 phần 10 bênh vực nạn nhân, 1 phần 10 còn lại thì "có ý kiến khác", và họ là ai thì  thiên hạ biết rõ quá rồi. Số này ít ỏi về dân số, nhưng mạnh bạo về quyền hành, trong số đó có chị Minh. Họ xì xầm rằng Toà Án xứ ta đã có Án Tiền lệ, như vài năm trườc đây, hễ cứ Công An  giết người thì kêu án 4 năm, chả lôi thôi gì cả, cũng chẳng cần chạy án, chạy toà làm gì cho  mệt xác và tốn tiền. Té ra là vậy, không ngờ Toà Ta đang áp dụng Tiền án kiểu Tư bản zĩay chết. Nếu Tư pháp xứ ta quyết định xài "Tiến lệ Án" thì cũng nên định hướng chút xíu cho nó hoành tráng, và đổi tên là "Án Bỏ túi định hướng Tiền lệ Tư pháp XHCN". Văn chương ra phết nhễy? Vừa hấp thu tinh hoa thế giới vừa "nung núc" bản chất chế độ ta.

Năm năm tù nghe thì dài đăng đẳng, nhưng chỉ cần 3 cái 30 tháng Tư, 2 cái 2 tháng Chín và nửa cái Nguyên Đán, vài chục cái "hạnh kiểm tốt"  thì ba bảy hăm mốt, chưa đầy 2 năm thì "tiên sư bố nó" đã về tới nhà.Giết người như thế thì đơn giản như giết con gà. Giết con gà còn phải vất vả bắt nước sôi, vặt lông, bẻ cánh,...Giết người trong đồn công an thì chỉ đơn giản hươi cao cái dùi cui một góc 90 độ, hoặc 95 hay 100 độ cũng chẳng sai, giáng xuống nạn nhân chỗ nào mặc kệ, đầu, óc, thái dương, xương sọ, cổ, mang tai, tóc tai, mặt mũi...cứ thế mà lập đi lặp lại. Mệt thì ra ngoài nghỉ giải lao, xem ti-vi, xong thì lại tiếp tục. Hôm nay không xong thì ngày mai lại tiếp. Có mệt nữa thì cơm, cá, thịt...sẵn đấy, ăn uống xong lại tiếp tục. Tiếp tục và tiếp tục. Công việc đơn giản như thế không hiểu sao bà con phải vào Đại học Công an để học luật pháp, hiến pháp, tư tưởng này nọ vất vả để làm gì. "Bà con" đây xin hiểu là "bà con chúng nó".

Thế nhưng phải cám ơn chị Minh.
Nếu chị kiến nghị Án tử hình cho đúng bản chất của Pháp Luật viết Hoa thì vấn đề đã khác lắm lắm. Từ bản án "mạng trả mạng" ấy bọn Tư bản sẽ rêu rao trên BBC, VOA, RFI, RFA và Novosti rằng chúng ta vi phạm nhân quyền, liên tục xử dụng án tử hình "không cần thiết". Đế quốc Mỹ và chư hầu các loại sẽ làm khó khăn cho chúng ta trên mặt trận nhân quyền, ngăn cản "vô phép" đất nước ta tiến nhanh tiến mạnh trong dòng chảy hội nhập vào văn hoá và kinh tế thị trường thế giới. Thay vì phải vận dụng trí tuệ để lãnh đạo sức lao động, sáng tạo của quần chúng đang bị kiềm hãm trong muôn vàn khó khăn khách quan, lãnh đạo ta phải phân trí lo đấu tranh với thế lực mới nảy sinh, giảm thiểu sức chiến đấu chống tham nhũng đang ngày đêm là vấn đề sống còn của chế độ, v.v và v.v...

Phải cám ơn chị Minh.
Nếu chị kiến nghị Án tử hình cho đúng bản chất của Pháp Luật viết Hoa thì vấn đề đã khác lắm thay. Quần chúng nhân dân sẽ chẳng ai thèm quan tâm, suy nghĩ. Giết người thì mạng đền mạng, có gì mà phải quan tâm? Nhưng bản án 4 năm sẽ làm quần chúng phẫn nộ, soi xét thấu đáo hơn bản chất Toà án của chúng ta. Biết đâu đó lại lang mang "soi xét" đến bản chất chế độ ta. Chế độ ta thế nào, có tào lao, có cản trở xã hội, cản trở dân tộc hay không đó là việc của mấy ông viết sử, hoặc giả, hậu thế sẽ suy xét. Nhưng cái việc "suy xét" trên diện rộng và có chiều sâu ấy, nếu xảy ra HÔM NAY thì nguy biến lắm thay, tôi không dám tưởng tượng cái hiện thực phi XHCN này.

Cám ơn chị Minh.
Chị khiến tôi, một kẻ tù mù về văn chương, bỗng dưng nghĩ đến Truyện Kiều. Đoạn Hoạn Thư được Toà "tha bổng". Hoạn Thư vừa bước chân ra khỏi huyện đường thì bị Trời nổi giận sai Thiên lôi giáng sấm sét lên đầu, chết không kịp ngáp. Té ra Toà án của người phàm, dù có hay dở đến đâu cũng chỉ là trò tạm bợ, mua vui chẳng đặng một vài trống canh...Chỉ có Ông Trời
mới là Chánh Án cuối cùng.

Thưa chị Minh,
Chị đóng vai Công tố viên XHCN cực kỳ xuất sắc.

Vì tất cả lý do đã nêu, thưa quý vị, tôi tuyên bố Hội Đồng xét xử và cá nhân chị Hồng Minh hoàn toàn vô tội !
Cám ơn chị Hồng Minh.
(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)
Gia Gia Quốc Quốc
Theo blog Que Choa 

Kẻ xấu là phải chết?

Kẻ xấu là phải chết?
Vụ án xét xử 5 công an đánh chết dân ở Tuy Hòa vừa kết thúc. Bản án mà 5 bị cáo nhận được, theo nhiều người là “như trò đùa”.
Người đánh dùi cui nhiều nhát vào đầu anh Ngô Thanh Kiều, nguyên nhân trực tiếp khiến anh này tử vong, Nguyễn Thân Thành Thảo, chỉ bị phạt 5 năm tù. Phải chăng, với kết luận này, tòa án tỉnh Phú Yên đang “cổ vũ” nhiều công an viên khác, thoải mái đánh chết nghi phạm nếu họ ngoan cố. Rằng, kẻ xấu đáng phải chết, nên không cần phải lăn tăn?.
Ông Ngô Văn Cộ (cha) và chị ngô Thị Tuyết (chị Kiều) mang theo các chứng cứ ra tòa. Ảnh: H.A
Ông Ngô Văn Cộ (cha) và chị ngô Thị Tuyết (chị Kiều) mang theo các chứng cứ ra tòa. Ảnh: H.A
Theo bản cáo trạng, rạng sáng 12/5/2012, công an phát hiện một vụ trộm cắp tại thị xã Sông Cầu. Nhà bà Nguyễn Thị Thuẫn bị kẻ trộm vào lấy 14 triệu đồng và 5 điện thoại. Dù đã ập vào rất nhanh, song họ vẫn không bắt được 3 kẻ cắp, chúng tẩu thoát được về thành phố Tuy Hòa. Tuy nhiên, sáng cùng ngày, 2 trong 3 kẻ tình nghi, là Trần Minh Cường và Sơn bị bắt. Hai người này khai thêm đồng phạm là Ngô Thanh Kiều.
Ngay lập tức, ông Lê Đức Hoàn (Phó Công an TP Tuy Hòa) chỉ đạo cấp dưới đến bắt Kiều về trụ sở công an để làm việc, mà không có bất cứ giấy tờ nào hợp pháp như giấy triệu tập. Sau khi đến trụ sở của Công an TP Tuy Hòa, Kiều bị 5 trinh sát và điều tra viên là Phạm Ngọc Mẫn, Nguyễn Minh Quyền, Đỗ Như Huy, Nguyễn Tấn Quang thay phiên nhau đánh dùi cui vào người, trong khi anh Kiều bị còng tay vào thành ghế. Đến trưa, Nguyễn Thân Thành Thảo vẫn tiếp tục dùng dùi cui đánh liên tiếp vào đầu anh Kiều, do quá bực tức vì nghĩ anh này ngoan cố không khai nhận tội trạng.
Đến đầu giờ chiều, thấy anh Kiều mệt mỏi, ông Hoàn chỉ đạo cấp dưới dẫn anh đi bệnh xá. Trên đường đến Bệnh viện Đa khoa Phú Yên, anh Kiều đã tử vong. Theo Trung tâm Pháp y tỉnh Phú Yên, nạn nhân chết do chấn thương sọ não. Ngoài ra, còn rất nhiều vết thương ở vùng phần mềm. Giữa tháng 3, trong phiên sơ thẩm, 2 hình ảnh trái lập gây ấn tượng mạnh diễn ra tại tòa: bị cáo Thành Thảo cười rất tươi, trong khi đứa con nhỏ của Kiều hôn di ảnh của ba khiến ai nhìn thấy cũng xót xa.
Con gái nạn nhân Ngô Thanh Kiều bên di ảnh cha (Ảnh NLĐ)
Con gái nạn nhân Ngô Thanh Kiều bên di ảnh cha. Ảnh NLĐ
Bây giờ, sau khi nghe tòa kết án, người ta đã hiểu ý nghĩa nụ cười của Thảo: không có gì phải xoắn?!. Chưa hết, người nhà của bị cáo Thành Thảo vẫn muốn kháng án, vì cho rằng bản án đó là “quá nặng”!.
Người ta đau đáu trông đợi một bản án công bằng hơn, phải đạo lý hơn. Nhưng rồi niềm tin đã tan vỡ khi mà tòa án đã phán quyết một bản án mất lòng dân.
Từ phiên tòa này, chúng tôi lại nhớ đến một phiên tòa khác vừa diễn ra ở Quảng Trị cách đây chưa lâu. Nó cũng hỗn loạn giống như thế. Cuối tháng 3, phiên xử dân làng thôn Nhĩ Trung đánh chết 2 kẻ trộm chó cũng đã gây xôn xao dư luận. Do quá tức giận vì liên tục bị mất chó, Nguyễn Đăng Trường (29 tuổi) và Trần Văn Tiến (25 tuổi) đã mai phục rình nhằm bắt cho bằng được những kẻ trộm chó. Rạng sáng 29/8/2012, họ cùng dân làng bắt được Nguyễn Xuân Triều (42 tuổi) và Nguyễn Đăng Cường (32 tuổi), cùng trú huyện Lệ Thủy, Quảng Bình đang đi hành nghề; rồi hè nhau đánh chết.
Bản án của 10 bị cáo là khá nhẹ: Nguyễn Đăng Trường nặng nhất 3 năm tù, Trần Văn Tiến và 3 bị cáo khác, một người 2 năm 6 tháng tù…Tuy nhiên, với người dân làng Nhĩ Trung, vậy vẫn là quá nặng, họ bức xúc la lối khiến gia đình 2 nạn nhân không dám ra ngoài, phải ngồi lại trong tòa. Có lẽ, cả gia đình 2 nạn nhân vẫn biết là con mình sai trước. Nhưng, với hành động của dân làng Nhĩ Trung, rõ ràng họ coi trọng mạng chó hơn hẳn mạng người. Sự sống của chó hơn những đứa con của Triều và Cường. Thêm nữa, biết đâu, nhưng người lần trước bắt chó của họ không phải là Triều và Cường, mà là người khác?
Dù Kiều, Triều và Cường có làm gì xấu, thì tội của họ vẫn chưa đến mức đáng chết; vợ con của họ vẫn chưa đáng bị mất đi người chồng, người cha. Tội lỗi của họ sẽ có một thứ chế tài, được gọi là pháp luật đứng ra xét xử. Ai trong đời không từng làm việc xấu, họ có quyền được hối cải, được quay đầu.
Quỳnh Như
Theo báo Đất Việt

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Lòng tin và hệ lụy của nó

Lòng tin và hệ lụy của nó

Động lực sống của con người là lòng tin. Nó có thể là niềm tin vào thánh thần hay một lý tưởng chính trị, hoặc tin vào chính bản thân mình, hoặc đôi khi chỉ là sự ngưỡng mộ đối với một thần tượng, v.v... Niềm tin quan trọng hơn nội dung của nó, hay nói cách khác, sự đúng sai của điều mà người ta tin vào đôi khi không quan trọng bằng những gì dẫn dắt người ta đến với nó.  Niềm tin có thể rất cụ thể, cũng có thể rất mơ hồ trừu tượng, nhưng dù ở dạng nào, nó đều có vai trò như một cái phao cứu sinh đối với con người bé nhỏ bất lực trong vũ trụ bao la vô định. Lòng tin cũng là lẽ sống nên thường khi người ta không có hoặc bị mất niềm tin, tâm hồn sẽ trở nên trống rỗng, sức lực suy sụp và cuộc đời vô nghĩa.

Đó chính là lý do tại sao các loại tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau hình thành và phát triển trên thế giới từ thời thượng cổ đến nay. Và đó cũng là nguyên nhân tại sao các tôn giáo, tín ngưỡng dù khác nhau, thậm chí trái ngược, xung khắc lẫn nhau, nhưng vẫn cùng tồn tại trong xã hội loài người. Và dù muốn hay không, tín ngưỡng là một nhân tố sống còn đối với con người, đồng thời cũng rất dễ bị lợi dụng bởi những thế lực hắc ám chuyên nghề buôn thần bán thánh.  

Lòng tin không chỉ quan trọng đối với cá nhân mà còn quan trọng đối với cộng đồng và quốc gia. Mỗi quốc gia cần có sự cố kết trên cơ sở lòng tin do chính công dân của quốc gia đó lựa chọn một cách không gượng ép cũng không mù quáng; nếu vì một lý do nào đó dẫn đến sự lựa chọn mù quáng thì đó là sự mê tín tai hại. Có thể nói, lòng tin đóng vai trò quyết định đối với sự sống còn của một quốc gia. Nơi nào và khi nào không có lòng tin hoặc lòng tin lung lay suy yếu, nơi đó sẽ trở nên xung yếu và dễ rơi vào khủng hoảng, thậm chí tan rã. 
  
Việt Nam là một trong những quốc gia dân tộc có nhiều điều kiện thuận lợi để xây dựng lòng tin nhờ có tư tưởng phật giáo cùng với đạo lý hòa hiếu và tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên đã ăn sâu bám rễ hàng ngàn năm. Tuy vậy, đất nước này cũng không tránh khỏi những chu kỳ thăng trầm khi lòng tin của dân chúng bị đánh mất và vận nước lâm nguy dẫn đến muôn nỗi bi ai như đã thấy trong lịch sử dân tộc. Giờ đây phải chăng một chu kỳ như vậy sắp tái diễn? Đây không chỉ là câu hỏi mà còn là một lời cảnh báo nếu xem xét  bối cảnh tình hình chính trị-kinh tế-xã hội của đất nước trong mối tương quan khu vực và quốc tế ngày nay. 

Thực tế mấy chục năm nay cho thấy có tình trạng người dân từ chỗ chỉ biết tin vào một hướng là sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước sang chỗ hoài nghi hoặc không biết tin vào đâu. Đây không phải là một ý kiến suy diễn mà đã được ghi nhận trong các văn kiện của Đảng và được bàn luận công khai trong xã hội. Chỉ có điều, nguyên nhân và giải pháp thì còn nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược nhau.
   
Còn nhớ, trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc, đại đa số nhân dân từ Nam chí Bắc và cả số kiều bào còn ít ỏi lúc bấy giờ đều tin vào sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, tin đến nỗi nhiều người đã từ bỏ cả tín ngưỡng của họ để đi theo lý tưởng cộng sản. Và có thời kỳ lòng tin đó đã từng có sức lan tỏa và cuốn hút mạnh mẽ như một tín ngưỡng vậy. Tuy nhiên, lòng tin như vậy đã bắt đầu có dấu hiệu lung lay kể từ sau ngày thắng lợi giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước tháng Tư năm 1975. Dấu hiệu đầu tiên là sự rời bỏ tổ quốc ra đi của hàng triệu con người không chỉ "người của chế độ cũ" mà cả các doanh nhân và dân thường. Và sự ra đi vẫn tiếp diễn cho đến nay, chỉ khác ở nhịp độ và cách thức lặng lẽ hơn và thành phần chủ yếu là người lao động, doanh nhân, học sinh sinh viên và cả giới văn nghệ sĩ, trí thức cùng một số quan chức đã nghỉ hưu hoặc đương chức. Hầu hết các trường hợp ra đi đều có tính toán với mục đích lâu dài. Thực chất đó là một dạng "chảy máu chất xám" rất không đáng xảy ra đối với đất nước trong giai đoạn cần nhân lực để phát triển. 

Sự mất lòng tin còn thể hiện ở trào lưu mê tín dị đoan vốn đã lắng xuống trong quá trình đấu tranh giải phóng dân tộc nay lại trỗi dậy như nấm sau cơn mưa. Nó không chỉ lôi kéo dân thường mà cả cán bộ, quân nhân, kể cả đảng viên và cấp lãnh đạo. Nó cho thấy một lẽ thường tình thôi, đó là khi con người ta hoang mang thì có xu hướng tin vào những khái niệm mơ hồ huyền bí như thánh thần hoặc bất cứ điều bí ẩn nào đó để lấp chỗ trống tinh thần đang hụt hẫng của họ. Đó là lý do tại sao ngày càng có nhiều người và nhiều hình thức cúng bái cầu tài cầu lộc, cầu cho bản thân được hơn người, cầu cho thánh thần trừng trị đối phương, đối tác... Để đáp ứng nhu cầu mê tín dị đoan đang tăng lên đột xuất, hàng loạt chùa chiền, đền thờ miếu mão mọc lên như nấm trên khắp các vùng miền dưới danh nghĩa tôn tạo di tích văn hóa-tâm linh, phục hồi truyền thống tín ngưỡng v.v...

Sự mất lòng tin còn thể hiện ở  nhiều khía cạnh khác. Đó là sự sa sút về đạo đức, lối sống trong quan hệ xã hội cũng như trong ý thức chấp hành kỷ cương luật lệ của  nhà nước, v.v... Chưa bao giờ người ta có thể giết nhau một cách "máu lạnh" chỉ vì một nguyên nhân không đâu hay một lợi ích nhỏ nhoi như bây giờ. Không yêu được nhau cũng giết, để cướp vài chục nghìn đồng cũng giết, con giết cha, vợ giết chồng, thậm chí bác sĩ giết bệnh nhân, v.v...Đó là gì nếu không phải là dấu hiệu của sự suy đồi về luân thường đạo lý? Chưa bao giờ tình trạng tham nhũng ngang nhiên lan tràn trước sự bất lực của Nhà nước như bây giờ. Chưa bao giờ trật tự kỷ cương đường phố làng xã bị đảo lộn và bị vi phạm nghiêm trọng như bây giờ. Chưa bao giờ sự vô cảm trở nên như một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm như bây giờ.    
  
Sự mất lòng tin bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân và yếu tố tâm lý khác nhau. Trong số những nguyên nhân khách quan hoặc chủ quan, bên trong hoặc bên ngoài, thì sự sai lầm về đường lối chủ trương chính sách kinh tế-xã hội đóng vai trò chính. Vẫn biết sai lầm là hoàn toàn có thể hiểu được, nhưng tiếc rằng sai lầm mà không được kịp thời thừa nhận và rút ra bài học khắc phục. Chẳng hạn có những sai lầm phạm phải trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc như cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở thành phố và tập thể hóa ruộng đất ở nông thôn lại tiếp tục đem ra áp dụng ở miền Nam; những phương pháp và biện pháp giáo dục chính trị tư tưởng khắc khổ lại được tiếp tục áp dụng cho miền Nam, v.v... Chúng khiến người dân không được phút ngơi nghỉ để hưởng bầu không khí hòa bình độc lập tự do và phải tiếp tục lao vào những cuộc đấu tranh,|học tập, cải tạo đến sức cùng lực kiệt. Đồng thời trong lúc đó hình ảnh những người cán bộ và anh bộ đội Cụ Hồ một thời lung linh cao đẹp đã nhanh chóng biến thành những con người thực dụng tầm thường trước mắt bàn dân thiên hạ. Xu hướng tự tư tự lợi thông qua địa vị chức quyền trỗi dậy biến họ thành tầng lớp cầm quyền với những khuyết tật vốn có của họ, và bộ máy công quyền nhanh chóng phình to quá mức bình thường. Bộ máy hành chính bị người dân gọi là "hành dân là chính". Những khẩu hiệu một thời vang dội như "lấy dân làm gốc", "do dân, vì dân"...đã bị người dân đem ra đùa tếu hàng ngày.  Trong lúc người dân không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi thì nội bộ giới lãnh đạo ngày càng chia rẽ thành các nhóm lợi ích khác nhau, có chăng chỉ còn chung một thứ lập trường của tầng lớp đặc quyền đặc lợi; và cái gọi là "lý tưởng cách mạng" bị lợi dụng làm tấm bình phong.  Sự tùy thuộc lẫn nhau trong xã hội trở nên lỏng lẻo, lòng dân ly tán với tâm lý bất tín, bất an, bất phục ngày càng lan rộng trở thành lực cản đối với tiến trình phát triển và tiến bộ của đất nước. Tâm lý mất lòng tin khiến người ta nghi ngờ tất cả  bất luận đó là thật hay giả, đúng hay sai; và nó như một hiệu ứng domino khiến tình hình ngày càng tồi tệ. Một khi lòng tin trong mỗi người đã mất thì rất khó để lấy lại. Nếu trước đây Đảng bảo gì dân nghe theo, thì bây giờ mọi sự chỉ đạo đều có thể bị phớt lờ, thậm chí bị xuyên tạc bóp méo. Người ta không thể cứ kêu gọi hãy tin ở tôi vì tôi là Đảng nên bao giờ cũng do dân, vì dân..., và Đảng bao giờ cũng đúng!  

Nhiều người tin rằng hễ mất lòng tin ắt sẽ dẫn đến sự sụp đổ. Và họ quyết định ngồi đó chờ đợi trong khi những người đương quyền tất nhiên phải ra sức trì hoãn và các nhóm lợi ích thì tranh thủ cơ hội "đục nước béo cò". Sụp đổ là vạn bất đắc dĩ, nhưng nếu được sụp đổ có khi lại tốt. Điều tai hại hơn là tình trạng mất lòng tin cứ thế tiếp diễn kéo dài chỉ đủ mức để phá hỏng mọi nỗ lực phát triển quốc gia đồng thời làm tăng thêm nguy cơ mất độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ trước kẻ thù truyền kiếp. Đây chính là vòng luẩn quẩn và cũng là kịch bản đáng sợ nhất của đất nước này.

Hà Nội, ngày 27/3/2014
Trần Kinh nghị
Theo blog Bách Việt

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Người dân ở đô thị còn hạnh phúc đến cỡ nào?

Ai không tin ta hạnh phúc nhì thế giới, mời xem đây:


Xem bài: Chui vào tú ni lông để... qua suối.( bấm vào đây để xem video clip )


Tháng 6-2012, báo chí các “lề” rầm rộ đưa tin: theo đánh giá của Quỹ Kinh tế mới (NEF), Việt Nam đứng nhì thế giới về chỉ số hạnh phúc, chỉ sau mỗi Costa Rica! Nhân sự kiện này, các báo “lề đảng” “nhảy cẫng” đồng loạt tán dương. Báo “lề dân” lại có dịp dè bỉu, công kích báo “lề đảng”. Người dân ù cả tai, hoa cả mắt, chẳng biết đâu mà lần.
Ngót 2 năm thu thập thêm thông tin và nghiền ngẫm đề tài này, nhân sự kiện vừa được báo Tuổi Trẻ phát hiện và đăng tải (phóng sự kèm videoclip người thật việc thật ở bản Sam Lang -Điện Biên) về câu chuyện học trò, cô giáo, người dân hàng ngày vượt suối lũ bằng cách chui vào… túi bóng (nilon), nhờ thanh niên khỏe mạnh kéo qua, người viết bài này đã có thể rút ra được kết luận khó phản bác: NEF và báo “lề đảng” chuẩn không cần chỉnh (xin nói thêm, NEF là tổ chức quốc tế hẳn hoi, mặc dù tên gọi của nó có gợi lại thảm họa “kinh tế mới” – chẳng mấy hạnh phúc với hàng triệu gia đình). Báo “lề dân” chỉ được cái xuyên tạc, thiếu thiện chí.

Xin chứng minh:

Qua sông bằng đu dây cáp
Này nhé, ai phủ nhận được luận điểm: chỉ những người dư dả tiền bạc mới có thể đi du lịch?
Này nhé, ai dám phản bác kết luận: chỉ những người có sức khỏe thể chất và tinh thần thật mạnh mẽ, lạc quan mới dám tham gia các môn thể thao mạo hiểm như leo núi, chèo xuồng vượt thác ghềnh… ?
Này nhé, nếu không có sức khỏe hạng A, đố bạn hàng ngày cuốc bộ đường rừng từ vài cây số đến hàng chục cây số.

Này nhé, ai dám bảo việc đi rừng hằng ngày không cho ta duy trì sức khỏe dẻo dai?

Này nhé, ai dám nói việc vượt suối bằng túi bóng không mạo hiểm bằng các trò leo núi, chèo thuyền vượt thác ghềnh?

Này nhé, du lịch mạo hiểm đâu chỉ có ở Sam Lang? Bạn có thể thấy hàng ngày ở khắp nơi trên đất nước ta tươi đẹp. Từ Tây Bắc, Việt Bắc, Tây Nguyên (đu dây vượt suối), đến đồng bằng sông Cửu Long (cầu tre, cầu khỉ), dọc quốc lộ 1A cùng hàng trăm tuyến đường bát nháo khác…

Này nhé, người dân vùng sâu, vùng xa, vốn dĩ được nhà nước xếp vào dạng nghèo khó, lạc hậu… còn hạnh phúc đến mức hàng ngày vẫn có điều kiện thực hành du lịch mạo hiểm, thử hỏi người dân ở đô thị còn hạnh phúc đến cỡ nào?

Võ Văn Tạo 

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Ngày 8/3 tặng tất cả những phụ nữ thân yêu

Vì những người phụ nữ thân yêu

Nhịp sống ngày càng hối hả và dường như mọi người ít có thời gian quan tâm, chăm sóc dành cho nhau hơn. Có khi nào bạn tự hỏi: bao lâu rồi mình chưa ăn một bữa cơm chiều ấm cúng cùng gia đình, hay có những cử chỉ thân mật đối với mẹ của mình?
Đã bao lâu rồi bạn chưa nói lời yêu thương hay tự tay làm điều gì đó chăm sóc nâng niu đối với vợ của mình? Đôi khi, mối quan hệ quá đỗi thân thuộc trong gia đình và guồng quay của cuộc sống làm ta quên mất rằng tình cảm gia đình, vợ chồng, mẹ con cũng cần được thể hiện, cần được chăm sóc và “hâm nóng”. 
 
Và bạn đã bao giờ tự hỏi: những người phụ nữ giữ ấm hạnh phúc trong ngôi nhà bạn, họ thực sự cần gì từ người đàn ông mà họ hết mực chăm sóc, yêu thương. Phụ nữ thực ra rất đơn giản, họ chỉ cần từ người đàn ông sự yêu thương – yêu thương đủ để sưởi ấm họ.
 
Vì những người phụ nữ thân yêu 1
 
Sau những ngày bận rộn tiệc tùng với đối tác, bạn bè hãy sắp xếp để về nhà sớm hơn, ăn một bữa cơm gia đình, chắc hẳn hôm đó trong nhà sẽ rộn ràng tiếng cười vui của trẻ, sự hân hoan của vợ và niềm hạnh phúc của mẹ. 
 
Gạt sang một bên những cuộc điện thoại “cháy máy” hãy dành thời gian trò chuyện và hỏi thăm mẹ của mình, một cái nắm tay thật chặt, một lời hỏi thăm sức khỏe chắc hẳn sẽ làm mẹ ấm lòng hơn. Bỏ qua những cáu gắt mệt mỏi của xô bồ cuộc sống ngoài kia, hãy mở cánh cửa nhà và trở về bằng một nụ cười thật tươi, một nụ hôm trộm lên má của vợ, hãy cho cô ấy biết bạn yêu người phụ nữ đó đến nhường nào. 
 
Hãy bỏ qua sự phân biệt “việc của đàn ông – việc của phụ nữ” sắn tay áo lên và vào bếp làm một bữa cơm với “100% yêu thương” cho người phụ nữ của đời mình. Chắc hẳn, bạn cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc trong nụ cười của mẹ, của vợ, của người bạn gái. Những điều tưởng như nhỏ bé nhưng với người phụ nữ như thế là quá đủ bởi vì họ được chia sẻ, được chăm sóc và được yêu thương.
 
Có rất nhiều cách để mang đến hạnh phúc cho những người phụ nữ thân yêu của bạn, hãy xem thêm đoạn clip dưới đây để chọn cho mình một cách ý nghĩa nhất nhé!
 
Vì những người phụ nữ thân yêu 2
 
http://www.youtube.com/watch?v=yhnVlMuKfyY&feature=youtu.be
 
Một năm với 365 ngày bận rộn, nếu bạn chưa kịp thể hiện yêu thương thì ngày 8/3 là một cơ hội thật tuyệt vời để bạn làm những điều đó cho một nửa thế giới của mình. Lên kế hoạch ngay từ bây giờ để 8/3 không phải là ngày “nghĩa vụ” mà thực sự là ngày trân trọng yêu thương. Và đừng “hẹp hòi” hãy nhân yêu thương đó lên cho những ngày kế tiếp. 
 
Nếu bạn không thể mua một món quà “đắt giá” tặng cô ấy một ngày, hãy chăm sóc cô ấy từng ngày. Bởi, người phụ nữ quanh năm vừa phải tất bật với công việc ngoài xã hội, lại vừa phải chăm sóc chu toàn cho gia đình. Năm tháng qua đi, khi bạn còn sung sức, thì người phụ nữ sức khỏe đã giảm sút đi nhiều, đặc biệt là sức khỏe khung xương khi phải “gồng ghánh” tổ ấm gia đình trên đôi vai gầy. Chăm sóc sức khỏe khung xương cho người phụ nữ là bạn đang giữ cho mái ấm gia đình được vững chãi. Bởi đàn ông là cái nóc còn đàn bà là chất kết dính của gia đình.

Sưu tầm