Tôi tặng blog này cho dân Hội An "Nghịch cảnh có thể khiến cho con người trở nên thông minh, dù không thể làm cho con người trở nên giàu có."
Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012
Tri ân Thầy Cô
GỞI LỜI TRI ÂN ĐẾN THẦY CÔ
20 - 11
“Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác.”Usinxki
“Phải tôn kính thầy dạy mình, bởi lẽ nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các thầy giáo cho ta phương cách sống đàng hoàng tử tế.” Philoxêne De Cythêrê
Gởi đến Thầy Cô lời chúc thân thương nhất !
Mãi mãi bên con tiếng của Thầy vang vọng.
Đã xa" rồi mà con ngỡ hôm qua.
Bài giảng của thầy như chắp cánh ước mơ,
Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích.
Có những lúc thầm lặng con ngắm,
Có những lúc thầm lặng con ngắm,
Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,
Sao thấy được nổi lòng thầy cùng năm tháng.
Đã qua rồi một thời và con đã lớn.
Đã qua rồi một thời và con đã lớn.
Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô.
Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.
Ở nơi xa theo hương bay của gió,
Ở nơi xa theo hương bay của gió,
Con gởi lòng mình tôn kính đến thầy yêu"
*Chân thành tri ân quý Thầy Cô nói chung và trường PTCS NGUYỄN DUY HIỆU, trường PTTH TRẦN QUÝ CÁP - HỘI AN, Luôn dồi dào sức khoẻ, hạnh phúc để tiếp tục dìu dắt nhiều thế hệ học trò đến với những bến bờ tri thức!
( học trò khóa 97 lớp 12G Trần Quý Cáp Hội An )
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012
Xin đầu hàng
"Chúng tôi chịu hết nỗi rồi, xin đầu hàng"
Vào lúc 14 giờ 24 chiều nay, theo trung tâm
báo tin động đất và cảnh báo sóng thần- Viện Vật lý địa cầu xác định, trận động đất xảy ra trong khu vực
huyện Bác Trà My (tỉnh Quảng Nam) mạnh 4.7 độ Richter,
có tọa độ 15,35 độ vĩ Bắc, 108,10 độ kinh Đông, và được đánh giá là lớn nhất từ
trước đến nay.
Lại là chuyện động đất, có lẽ chưa
khi nào, nơi nào và ở quốc gia nào mà lại xảy ra động đất nhiều như ở thủy điện
Sông Tranh 2 huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam, Việt Nam.
Trong vòng một tháng lại xảy ra
hàng chục rung chấn, có ngày 5-6 vụ…đến nỗi người dân giơ hai tay đầu hàng, “
chúng tôi chịu hết nỗi rồi Trời ơi ” , “ nó càng ngày càng mạnh khủng khiếp quá
“, “ chúng tôi nhảy ra khỏi cửa sổ, may mà chưa có ai bị thương, tôi run quá “,
“…” .Vậy mà cách đây hai hôm tại cuộc họp Quốc Hội các bộ trưởng trả lời chất
vấn một cách vô cảm, đập “an toàn”.Ai nói an toàn, người dân cứ yên tâm thì mời
lên đây sống chung với người dân “cho vui” để chứng kiến động đất, xem có hoang
mang, hoảng sợ để rồi khi họp hay trả lời chất vấn sẽ trả lời như thế nào ?
đúng là ông bà ta nói câu không sai :“ Chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ “ .Có lẽ,
muốn người dân yên tâm thì mời các bộ trưởng, các đại biểu về sống chung với
dân, cứ yên tâm mà sống cho vui…?.
Đã đến lúc, chính phủ phải đặt mạng sống con người trên cả
vật chất, phải vứt bỏ nó dù là năm ngàn tỷ hay trăm ngàn tỷ…không biện hộ, không bao che, nếu không nó
cứ tiếp tục nổ đùng đùng, trời đất nổi giận làm cho cuộc sống của người dân Bắc
Trà My khốn đốn, giơ tay đầu hàng.
Trong khi các nhà khoa học đã đánh cược mạng
sống con người, lúc an toàn, lúc thì không, lúc thì trả lời tôi chưa yên tâm,
lúc thì dân cứ yên tâm mà sống, thậm chí có bà tiến sĩ nào đó còn mạnh gan nói
người dân kém hiểu biết…kể ra các ông các bà nói cũng đúng, thật thì họ có sống
ở đó đâu mà biết nhỉ,
Ôi đến lúc phải giơ hai tay lên đầu hàng các ông các
bà GS, TS, các nhà KH cho nó yên tâm mà chạy khi có động đất.
Làng Lụa và vườn dâu 3 thế kỷ
Làng Lụa và vườn dâu 3 thế kỷ
Đất Quảng Nam có nhiều di sản văn hóa do người Chăm để lại, như các mô típ kiến trúc đền tháp, các tác phẩm điêu khắc, phù điêu, giếng cổ và nhiều loại hình văn hóa phi vật thể khác... nhưng khi nghe nói đến một vườn dâu cổ thụ hơn 300 năm tuổi, thì tôi thấy hơi lạ.
Lạ nên đi tìm. Té ra không đâu xa, mà ở ngay cửa ngõ vào đô thị cổ Hội An: làng Lụa Quảng Nam của mấy anh chị em người họ Lê, từng nhiều đời trồng dâu, nuôi tằm, dệt lụa bên sông Vu Gia, Đại Lộc về đây gây dựng. Là một cựu sinh viên Đại học Kinh tế TP HCM, vừa học vừa đi bỏ mối hàng lụa cho các shop thời trang, Lê Thái Vũ cùng mấy anh chị em đã đầu tư vào một khu đất rộng chỉ 2 ha gần 40 tỉ đồng, với ý tưởng phục hồi nghề ươm tơ dệt lụa cổ truyền xứ Quảng và hình thành một bảo tàng nghề dệt lụa.
Một công đoạn từ kén đến tơ tại làng Lụa - Ảnh: Nguyễn Sông Hàn |
Trong lúc lội khắp các huyện đồng bằng, trung du để tìm mua các khung nhà rường cổ, các khung dệt, xa quay tơ và những công cụ cổ của nghề tằm tang, Vũ phát hiện ra những cây dâu cổ thụ của người Chăm còn sót lại trong các vườn nhà, các cánh rừng heo hút... Những cây dâu có lá hình chân chim, đường kính gốc to mà Christophoro Borri từng mô tả trong hồi ký của mình về xứ Đàng Trong hồi giữa thế kỷ 17… Thế là một vườn dâu Chăm hơn 40 gốc được hình thành thu hút sự chú ý của nhiều du khách. Bên cạnh đó là những ngôi nhà cổ với các lò ươm tơ, nong kén, khung dệt và một bộ sưu tập hơn 70 loại trang phục cổ truyền, từ người Chăm đến người Kinh từ trước đến nay... Ngoài ra, còn có một khu nhà dành cho thiết kế trang phục lụa thời trang, các khung thêu, vẽ trên lụa sẵn sàng thỏa mãn nhu cầu may mặc hoặc tự trải nghiệm năng khiếu thêu vẽ của du khách trên chất liệu lụa Quảng Nam và một khu nghỉ, ẩm thực mà các món dân dã như nhộng xào, rượu dâu luôn có sẵn…
Tại Bảo tàng làng Lụa Hội An còn có một không gian trang nghiêm để thờ Bà chúa tằm tang Đoàn Quý Phi, Hiếu Chiêu hoàng hậu. Người phụ nữ hái dâu trở thành giai thoại trong tình sử với chúa Nguyễn Phúc Lan và được nhân dân tôn thờ như bà tổ nghề tằm tang vì đã có công khuyến khích nghề này tại những ngôi làng ven hai con sông lớn Thu Bồn, Vu Gia của xứ Quảng. “Người Đàng Trong không những cung cấp tơ cho nhu cầu của họ mà còn cung cấp cho Nhật Bản và đưa sang vương quốc Lào để từ đó người ta chuyển đến Tây Tạng, bởi lẽ loại tơ này tuy không nhỏ mịn bằng loại tơ của Trung Hoa nhưng bền chắc hơn nhiều”, mô tả này của C.Borri hồi thế kỷ 17 đã cho thấy công lao của quý phi họ Đoàn, và điều quan trọng nữa là nó ẩn chứa trong đó di sản nghề tằm tang mà người Chăm trên đất Quảng để lại, trong đó có công nghệ nuôi tằm, trồng dâu độc đáo của họ…
Bởi vậy, đến làng Lụa Hội An, vào thăm vườn dâu cổ thụ hơn 3 thế kỷ và các bộ sưu tập công cụ tằm tang ở đây, nhiều người cho rằng có một truyền thống “văn hóa tơ lụa” trong di sản văn hóa Quảng Nam đã và đang hình thành. Và lạ thay, một lần nữa Hội An lại được chọn.
Nguyễn Sông Hàn
Nguồn : Báo Thanh Niên
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012
Giải pháp nào để phát trển du lịch tại phố cổ Hội An
Giải pháp nào để phát triển du lịch tại phố cổ Hội An
Cao Như
Du
lịch Việt Nam
đang là tiềm năng lớn và đã được chính phủ quy hoạch, định hướng để trở thành
ngành kinh tế mũi nhọn và từng bước học hỏi , khắc phục những mặt yếu kém cũng
như luôn sáng tạo để thu hút được sự chú ý của những du khách trong và ngoài
nước.
Một trong những điểm du lịch
hấp dẫn của Việt Nam
trong đó có di sản văn hóa thế giới là khu du lịch phố cổ Hội An.
Những năm gần đây, du lịch đã
và đang là nghành nghề hái ra tiền của các công ty doanh nghiệp trên địa bàn
thành phố Hội an. Vậy chúng ta cần phải làm những gì để thu hút khách du lịch
và phục vụ tốt nhất đồng thời không ngừng quảng bá thương hiệu tạo ra một kênh
tiếp xúc hiệu quả tới khách hàng như: tư vấn, cung cấp thông tin, phòng chăm
sóc khách hàng, hướng dẫn khách tham quan những điểm quan trọng tới những nơi
tin tưởng dịch vụ tốt nhất và giá cả hợp lý.
Chúng
ta cần nhìn nhận lại vấn đề khách hàng, mục tiêu của các doanh nghiệp du lịch
việt nam nói chung và doanh nghiệp trên địa bàn Hội An nói riêng. Các du khách
nước ngoài và các du khách trong nước, phải đáp ứng kịp thời các sản phẩm tốt và
luôn mới mẻ sáng tạo.
Vậy thì, đối
với khách du lịch nước ngoài cũng như
trong nước chúng ta phải có giải pháp như thế nào?
Phải chủ động hơn trong việc tìm hiểu thông tin và
nắm bắt tâm lý khách hàng theo từng nhóm, từng đối tượng phục vụ tour du lịch.
Hiện tại, du lịch Hội An đang đối mặt với nhiều vấn đề yếu kém như ô nhiễm môi trường tại các điểm du lịch, nhiều di tích không được bảo quản đúng mức gây hư hỏng nghiêm trọng hay bị sửa lại khác xa mẫu cổ ( như văn miếu Khổng Tử, ô nhiểm nguồn nước ở Chùa Cầu, đất cát còn ngổn ngang không được quét sạch sẽ tại các lòng đường lề đường, thiếu thùng rác, nhà vệ sinh công cộng .v.v…), và đăc biệt là thu phí tiền vé vào cửa không hợp lý, tình trạng chèo kéo, bắt chẹt khách, tăng giá phòng tùy tiện của các khách sạn, nhà hàng chất lượng hạ tầng cơ sở và giao thông thấp, dịch vụ kém, trong khi đó công tác quản lý chưa đạt hiệu quả...
Hiện tại, du lịch Hội An đang đối mặt với nhiều vấn đề yếu kém như ô nhiễm môi trường tại các điểm du lịch, nhiều di tích không được bảo quản đúng mức gây hư hỏng nghiêm trọng hay bị sửa lại khác xa mẫu cổ ( như văn miếu Khổng Tử, ô nhiểm nguồn nước ở Chùa Cầu, đất cát còn ngổn ngang không được quét sạch sẽ tại các lòng đường lề đường, thiếu thùng rác, nhà vệ sinh công cộng .v.v…), và đăc biệt là thu phí tiền vé vào cửa không hợp lý, tình trạng chèo kéo, bắt chẹt khách, tăng giá phòng tùy tiện của các khách sạn, nhà hàng chất lượng hạ tầng cơ sở và giao thông thấp, dịch vụ kém, trong khi đó công tác quản lý chưa đạt hiệu quả...
Lãnh đạo ngành du lịch Hội An đến lúc phải đột
phá cải thiện nhiều mặt yếu kém, như chọn lọc đào tạo nhân viên kiểm soát vé,
nhân viên bán vé, hướng dẫn viên du lịch…phải có trình độ chuyên môn, phải có
văn hóa ứng xử, phải có đạo đức trong nghành nghề…mặt khác phải chú trọng đến
nhà vệ sinh công cộng, nơi bỏ rác vức rác…sẽ phát động chiến dịch ở đâu có du lịch ở
đó có môi trường vệ sinh đạt tiêu chuẩn.
Trích từ nguồn tin du lịch, năm 2012, lần nữa,
những tin tức tiêu cực và kinh nghiệm xấu về du lịch Việt Nam được đăng tải
trên nhiều báo chí, phản ánh 'Nạn lừa đảo du khách rất đáng báo động', chất
lượng dịch vụ kém và du khách
đua nhau tố các chiêu 'chặt chém, chưa có đấu hiệu thay đổi .
Thêm nữa, nạn ô nhiễm môi trường lại tăng lên, theo kết quả của báo cáo thường niên năm 2012 mang tên The Environmental Performance Index (EPI) của hai trung tâm nghiên cứu môi trường thuộc Đại học Yale và Columbia của Mỹ thực hiện, về ảnh hưởng của chất lượng không khí, Việt Nam đứng thứ 123 trong bảng xếp hạng 132 quốc gia khảo sát, được xem là có không khí bẩn thứ 10 thế giới, đó là con số chúng ta cần phải báo động đỏ cho nghành du lịch trong nước cũng như ở phố cổ Hội An nói riêng.
Thêm nữa, nạn ô nhiễm môi trường lại tăng lên, theo kết quả của báo cáo thường niên năm 2012 mang tên The Environmental Performance Index (EPI) của hai trung tâm nghiên cứu môi trường thuộc Đại học Yale và Columbia của Mỹ thực hiện, về ảnh hưởng của chất lượng không khí, Việt Nam đứng thứ 123 trong bảng xếp hạng 132 quốc gia khảo sát, được xem là có không khí bẩn thứ 10 thế giới, đó là con số chúng ta cần phải báo động đỏ cho nghành du lịch trong nước cũng như ở phố cổ Hội An nói riêng.
Các giải pháp trên được nêu ra, chúng
ta phải từng bước ghi nhận và có hướng khắc phục triệt để những mặt yếu kém,
đồng thời bao gồm quảng bá cho sản phẩm du lịch quốc gia nói chung và Hội An
nói riêng trên mạng thông tin đa chiều, đầu tư chiều sâu cho nguồn nhân lực, cơ
sở hạ tầng du lịch và các sản phẩm gia tăng khác cho khách lưu trú…để du lịch Hội An là tâm điểm chú ý đối với khách du lịch trong nước cũng như du khách quốc tế.
Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012
Tìm hiểu về vải lụa tơ tằm
Cách mua, sử dụng và giặt vải lụa tơ tằm
Hiện đại, thời trang, nhưng không kém phần duyên dáng. Vậy làm sao để chọn mua, sử dụng và giặt áo dài bằng lụa?
1) Chất lượng:
Kiểm tra vải lụa đó có phải được dệt bằng tơ tằm hay không?
Sợi tơ tằm là sản phẩm tự nhiên, sợi tơ được kéo từ kén do con tằm nhả ra. Về tính chất, sợi tơ gần giống với sợi len và tóc người. Vì thế khi kiểm tra ta có thể kéo ra một sợi ngang và một sợi dọc của vải để đốt thử. Nếu khi đốt ta thấy có mùi khét như tóc cháy và than vón tròn. Lấy ngón tay miết nhẹ thấy than tan ngay thì đó là sợi tơ tằm.
Ngoài ra một số loại vải khác có những tính chất khác biệt với lụa tơ tằm như sau:
+ Sợi len: Khi đốt cũng giống sợi tơ tằm nhưng không óng mượt như sợi lụa tơ tằm.
+ Sợi cotton và visco: Khi đốt không có mùi khét như tóc cháy và không có than vón.
+ Sợi nilon: Khi đốt thì có mùi khét, đế lai than rất cứng và không thể mết ra được.
_ Kiểm tra về độ bền của lụa tơ tằm:
Chất lượng của vải lụa phụ thuộc vào kết cấu độ chặt của mặt vải, vì thế khi mua ta phải kiểm tra độ bền của vải bằng cách lấy tay miết vào đầu cây vải xem mặt vải co chặt hay không, sợi vải có bị xô hoặc dạt hay không. Nếu không có những hiện tượng trên thì đó là loại lụa tơ tằm tốt.
2) Cách sử dụng:
Tơ tằm là loại lụa tự nhiên nên độ bám màu không cao. Vì thế đối với các loại lụa in họa tiết và có màu sặc sỡ ta cần xem kỹ hướng dẫn sử dụng để biết loại lụa đó giặt ướt hay giặt khô như vậy mới giữ được độ bền, đẹp cho vải.
3) Cách chọn chất liệu lụa tơ tằm phù hợp với kiểu dáng trang phục:
3) Cách chọn chất liệu lụa tơ tằm phù hợp với kiểu dáng trang phục:
Lụa tơ tằm ngày nay được dệt bằng công nghệ cao nên tạo ra được nhiều loai vảikhác nhau như:
Satin tơ tằm: Là loại vải có độ bóng, mềm, nhẹ nên được sử dụng nhiều để áo dài, may đầm,váy dạ hội, hay pijama, đầm ngủ.v.v…
Tappta tơ tằm: Là loại vải cũng có độ bóng nhưng dầy và cứng hơn satin nên thường được sử dụng để may đồ vest, đầm dạ hội, váy cưới.v.v…
Mutsolin tơ tằm: Là loại vải mỏng, mềm, nhẹ có độ rủ cao nên dược sử dụngnhiều để may áo dài, váy, áo.v.v…
Crếp tơ tằm: Là loại vải mỏng, mềm, nhẹ, xốp thường được sử dụng để may áodài, váy và áo.v.v…
Đũi tơ tằm: Là loại vải có bề mặt dệt nổi sợi, dầy được sử dụng nhiều để mayquần tây, comlê.v.v…
Fuzi tơ tằm: Là loại vải dầy, mềm nhưng mặt vải mịn được sử dụng nhiều đểmay vest, quần, áo.v.v…
Chúng tôi mong muốn đem đến cho quý khách hàng thêm những hiểu biết về tínhchất của lụa tơ tằm, để quý khách lựa chọn đúng vải tơ tằm có chất lượng tốt, cũng như giúp quý khách lựa chọn được chất liệu lụa tơ tằm phù hợp với kiểu dáng trang phục mà mình yêu thích .
Tư vấn cách sử dụng: giặt, là, phơi
1/ Cách giặt lụa
Khi giặt các sản phẩm tơ tằm như quần, áo, khăn…ta phải lưu ý tới mác sử dụng đính kèm sản phẩm. Đa số các sản phẩm lụa có thể giặt bằng tay hoặc bằng máy. Khi giặt ta nên sử dụng xà phòng nhẹ. Một số thường là các sản phẩm mầu rực rỡ có kèm theo mác giặt khô vì vậy chúng ta nên tuân thủ đúng.
Rất lưu ý: các sản phẩm tơ tằm rất hay phai sang các sản phẩm khác khi để cùng chau giat
2/ Cách phơi các sản phẩm lụa
Không nên phơi lụa ngoài nắng to bởi vì:
- Vải lụa dễ bị giòn, khô, cứng- Màu sắc lụa mất rất nhanh- Vải lụa trắng nhanh ngả sang màu vàng lam vai bi cu diVì vậy cách tốt nhất khi phơi các sản phẩm từ lụa là phơi ở nơi thoáng gió, dâm mát.
3/ Cách là vải tơ tằm
http://danhoian.blogspot.com/2012/10/bao-tang-song-trong-long-di-san-song.htmlTốt nhất chúng ta nên dùng bàn là hơi để là và để ở nấc là lụa.Hiện nay trên thị trường có rất nhiều vải lụa nhăn và không nhăn. Nguyên nhân do khâu sử dụng và do kết cấu của mặt vải khi dệt.Chú ý: vải thủ công có độ nhàu rất cao trong khi đó vải dệt theo công nghệ mới sẽ hạn chế được độ nhàu và không bị nhăn.
Nguồn : Sưu tầm
ĐẮC NHÂN TÂM
Quẳng Gánh Lo Đi Mà Vui Sống
Nhiều nghiên cứu khoa học đã chứng minh cho thấy rằng lo lắng thường là nguyên nhân chính gián tiếp dẫn đến vô số những chứng bệnh từ cảm cúm thông thường cho đến tăng huyết áp và ung thư hiểm nghèo. Đó là chưa kể đến sự già nua trước tuổi, giảm trí nhớ, căng thẳng thần kinh, bực nhọc, khó tính, trầm cảm và trạng thái mệt mỏi chán đời, làm việc mất năng xuất do lo lắng quá độ.
Như vậy thì tại sao người ta phải lo lắng?
Lo lắng là một cảm tính di truyền mà tất cả các lòai động vật đều phải có để sống còn và tự hủy diệt, nhường chỗ cho những thế hệ mới.
Hãy nhìn những con sóc vào mùa thu hối hả chôn dấu những hạt dẻ, hạt thông để dành cho mùa đông thì sẽ thấy rằng nếu chúng không lo sợ bị đói vào mùa đông lạnh, khi tất cả các cành cây đều trơ trụi trái lá, chúng đã không làm như vậy. Hãy nhìn vào những đàn chim bay về nam, vượt hàng vạn dặm đường khi mùa đông kéo đến để thấy rằng chúng cũng đã lo lắng là mặt đất vào mùa tuyết phủ sẽ không còn có thức ăn cho chúng sống.
Hãy nhìn những con sóc vào mùa thu hối hả chôn dấu những hạt dẻ, hạt thông để dành cho mùa đông thì sẽ thấy rằng nếu chúng không lo sợ bị đói vào mùa đông lạnh, khi tất cả các cành cây đều trơ trụi trái lá, chúng đã không làm như vậy. Hãy nhìn vào những đàn chim bay về nam, vượt hàng vạn dặm đường khi mùa đông kéo đến để thấy rằng chúng cũng đã lo lắng là mặt đất vào mùa tuyết phủ sẽ không còn có thức ăn cho chúng sống.
Và chúng ta cứ nhìn vào thế giới của con người từ thuở ban sơ để thấy rằng tổ tiên của chúng ta cũng vì lo lắng mà trồng trọt và chăn nuôi. Họ lo sợ không phải ngày nào cũng săn thú được, lo không còn có con vật nào để săn mà người ta bắt heo, bắt bò, bắt gà về để chăn nuôi. Họ cũng đã sợ không còn đủ rau cải, bột mì, lúa gạo, khoai sắn để ăn mà họ phải mang giống về để trồng trọt. Cứ vậy, sự lo lắng cứ ăn sâu vào huyết mạch của mỗi con người, và chúng ta là hậu duệ của những con người lo lắng đó.
Có làm một ông vua thì cũng lo lắng sợ bị mất ngôi báu. Kiếm được một cái ghế nào để ngồi trong chính quyền rồi thì cũng lo sợ bị mất chiếc ghế của mình, bị mất thế lực, mất miếng ăn.Nhà nông lo lắng mưa nắng không thuận hòa rồi sẽ bị thất mùa, bị đói. Nhiều người thi vị hóa nghề nông, cứ cho rằng làm nông thì vô lo, nhưng người đó có lẽ chưa làm nông bao giờ nên không biết về những nạn sâu bọ, nạn châu chấu, nạn kiến ăn rễ, nạn hạn hán, nạn lụt lội, nạn nước mặn nhập điền…và trăm ngàn vấn nạn khác về giá cả lúc vụ mùa đến, về sản phẩm làm ra mà không có người tiêu thụ phải mất trắng.
Người công nhân đi làm sợ bị chủ cho nghĩ việc, không có tiền để sinh sống. Rất đông trong chúng ta ở đây là công nhân ở một hình thức này hay hình thức khác nên người viết thiết nghĩ không cần luận giải thêm những nỗi lo của người công nhân ở đây.
Người thương gia, bất luận là buôn bán lớn hay nhỏ thì đều phải ngày đêm lo lắng cho mối lợi nhuận của mình. Cứ ngày nào thấy vắng khách là ngày đó lại lo. Thấy thị trường có sự giao động thì lại ăn ngủ không yên. Có người gọi đây là nghề tự do, như may mặc, cắt tóc, làm móng tay, làm bánh trái, giặt ủi, khai thuế và cách dịch vụ du lịch… Nhưng những người này có thật sự “tự do” không, hay nỗi lo lắng vẫn bủa vây lấy họ mỗi ngày, mỗi tháng? Hãy nhìn vào khuôn mặt của những người lái taxi khi ngồi chờ đợi đón khách, một anh lái xe ôm bên vệ đường, một phụ nữ buôn gánh bán bưng trong cơn mưa tầm tã…
Người thương gia, bất luận là buôn bán lớn hay nhỏ thì đều phải ngày đêm lo lắng cho mối lợi nhuận của mình. Cứ ngày nào thấy vắng khách là ngày đó lại lo. Thấy thị trường có sự giao động thì lại ăn ngủ không yên. Có người gọi đây là nghề tự do, như may mặc, cắt tóc, làm móng tay, làm bánh trái, giặt ủi, khai thuế và cách dịch vụ du lịch… Nhưng những người này có thật sự “tự do” không, hay nỗi lo lắng vẫn bủa vây lấy họ mỗi ngày, mỗi tháng? Hãy nhìn vào khuôn mặt của những người lái taxi khi ngồi chờ đợi đón khách, một anh lái xe ôm bên vệ đường, một phụ nữ buôn gánh bán bưng trong cơn mưa tầm tã…
Nhưng chúng ta lo lắng để làm gì?
Từ sự lo lắng, chúng ta mới chịu vận động đầu óc và tập trung năng lực để tìm phương cách giải quyết vấn đề. Nếu không, chúng ta thường tự mãn với những cái mà chúng ta có rồi cứ lại như những con cóc nằm trong nồi nước đang được nấu sôi. Những con cóc biết lo lắng sẽ nhảy ra khỏi nồi nước, những con cóc thấy nước ấm lên rồi nằm yên duỗi chân, duỗi cẳng để hưởng hơi ấm là những con cóc sẽ bị chết ở trong nồi
Người làm trong chính quyền lo bị mất chức thì mới cố gắng làm vừa lòng dân nếu người đó là người tích cực, hoặc kẻ tiêu cực thì mưu mô kéo bè kéo đảng, bảo vệ vây cánh, tiêu diệt những đối thủ tranh giành quyền lực với mình.
Người nông dân lo hạn hán thì mới lo việc dẫn thủy nhập điền, lo lụt lội thì mới đắp đập ngăn đê, lo sâu bọ thì mới xịt thuốc, rải vôi.
Người công nhân lo bị mất việc thì mới lo làm việc chăm chỉ, đều đặn, cố gắng tăng năng xuất, hòa nhã với cấp trên và tránh gần gũi với những nhóm bất mãn.
Người nông dân lo hạn hán thì mới lo việc dẫn thủy nhập điền, lo lụt lội thì mới đắp đập ngăn đê, lo sâu bọ thì mới xịt thuốc, rải vôi.
Người công nhân lo bị mất việc thì mới lo làm việc chăm chỉ, đều đặn, cố gắng tăng năng xuất, hòa nhã với cấp trên và tránh gần gũi với những nhóm bất mãn.
Người thương gia sợ mất khách thì mới lo tăng cấp chất lượng hàng hóa và sự phục vụ, mở mang thương hiệu, làm vui lòng khách đến, làm vừa lòng khách đi. Những người làm nghề tự do biết lo thì phải biết nâng cao tay nghề, cung cách phục vụ, và vui vẻ với thân chủ của mình.
Nhưng nếu lo lắng để giải quyết được vấn đề thì chúng ta nên lo, còn nếu lo lắng chỉ để mang lại căng thẳng đầu óc, mệt mỏi tinh thần, suy nhược cơ thể và làm mất đi nhựa sống thì chúng ta không nên lo mà phải biết dứt khóat quẳng gánh lo đi mà vui sống.
“Không ai thương ta bằng ta thương ta”. Câu nói mới nghe qua thì có vẻ tiêu cực, vị kỷ, hẹp hòi. Nhưng đó là sự thật. Cho dù sự thật đó có vẻ hơi phủ phàng cho một số người.
Nhưng nếu lo lắng để giải quyết được vấn đề thì chúng ta nên lo, còn nếu lo lắng chỉ để mang lại căng thẳng đầu óc, mệt mỏi tinh thần, suy nhược cơ thể và làm mất đi nhựa sống thì chúng ta không nên lo mà phải biết dứt khóat quẳng gánh lo đi mà vui sống.
“Không ai thương ta bằng ta thương ta”. Câu nói mới nghe qua thì có vẻ tiêu cực, vị kỷ, hẹp hòi. Nhưng đó là sự thật. Cho dù sự thật đó có vẻ hơi phủ phàng cho một số người.
Biết thương thân mình thì mình phải biết dẹp bỏ lo lắng để đầu óc mình được minh mẫn, tuổi trẻ được kéo dài, thân thể được mạnh khỏe, sắc diện được tươi tắn, yêu đời để yêu người. Mình có vui vẻ thì mới có thể đem lại niềm vui cho những người xung quanh mình, cho những người mà mình yêu thương.
Làm cách nào để không còn lo lắng?
Chấm dứt sự lo lắng. Làm được nhưng rất khó và cũng rất nguy hiểm nếu chúng ta không biết phân biệt giữa sống tỉnh thức và sống dãi đãi, như câu chuyện những con cóc nằm trong nồi nước đang bị đun sôi.
Bớt đi sự lo lắng. Điều này rất dễ làm. Ai làm cũng được nếu có quyết tâm. Người viết đã thực tập điều này và đã thành công sau những năm dài sống trong lo lắng và suy tư đầy phiền muộn.
Chấm dứt sự lo lắng. Làm được nhưng rất khó và cũng rất nguy hiểm nếu chúng ta không biết phân biệt giữa sống tỉnh thức và sống dãi đãi, như câu chuyện những con cóc nằm trong nồi nước đang bị đun sôi.
Bớt đi sự lo lắng. Điều này rất dễ làm. Ai làm cũng được nếu có quyết tâm. Người viết đã thực tập điều này và đã thành công sau những năm dài sống trong lo lắng và suy tư đầy phiền muộn.
Dưới đây là phương cách giảm thiểu sự lo lắng:
1) Viết xuống tất cả những điều mà mình đang lo lắng
2) Suy nghĩ cách giải quyết điều lo lắng
3) Viết xuống cách giải quyết điều mà mình đang lo lắng
4) Tập trung giải quyết điều làm mình lo lắng
5) Gạch bỏ tất cả những điều lo lắng nằm ngòai tầm tay của mình
6) Quyết tâm không nghĩ đến những điều lo lắng không giải quyết được
Ví dụ: Một người đang đi làm, nghe đồn là cuối năm nay hảng sẽ cho nghĩ hơn phân nữa số lượng nhân viên trong hảng. (Xin lưu ý cho rằng tất cả những tin đồn cho nghĩ việc là những TIN THẬT và được “đồn” ra với sự tính tóan trước của chủ hảng, nhằm thôi thúc nhân viên bắt đầu tìm kiếm công việc khác để làm, giảm bớt gánh nặng trả tiền thất nghiệp bởi bảo hiểm của chủ hảng)
Khi nghe tin công việc mình đang làm sắp bị mất, hoặc có khả năng bị mất, ai lại không lo? Mất việc rồi thì lấy gì để trả tiền nhà, tiền xe, tiền ga điện nước, tiền bảo hiểm, tiền xăng, tiền ăn uống và vô số những số tiền chi tiêu khác?
Khi nghe tin công việc mình đang làm sắp bị mất, hoặc có khả năng bị mất, ai lại không lo? Mất việc rồi thì lấy gì để trả tiền nhà, tiền xe, tiền ga điện nước, tiền bảo hiểm, tiền xăng, tiền ăn uống và vô số những số tiền chi tiêu khác?
1) Viết xuống điều mình lo lắng: Có thể bị nghĩ việc vào cuối năm
2) Suy nghĩ cách giải quyết. Mỗi người có một cách suy nghĩ riêng, người viết chỉ đưa ra một số thí dụ dưới đây theo sự suy nghĩ riêng của mình.
3) Viết xuống cách giải quyết: Giảm bớt chi tiêu, tăng phần tiết kiệm, làm lại resume, liên lạc bạn bè, thân nhân để giúp tìm công việc mới, lấy lòng cấp trên để được nằm trong số nhân viên lưu lại của hảng.
4) Tập trung làm các công việc vừa được viết xuống như viết resume, liên lạc bạn bè thân nhân, tươi cười vui vẻ với thượng cấp.
5) Gạch bỏ những chuyện lo khác như “không có việc thì làm sao trả tiền nhà, tiền xe…” vì khi mất việc rồi thì những chuyện đó vẫn nằm sờ sờ ở đó, có lo bây giờ thì vẫn vậy, không thay đổi được gì.
6) Hạ quyết tâm sống vui với gia đình, bạn bè, không để sự lo lắng làm chủ lấy mình.
Ngày đầu năm, chúng ta đều bắt đầu với một niềm hy vọng vào một năm mới sáng sủa hơn, tốt đẹp hơn, ít lo lắng hơn. Để rồi một năm trôi qua, những muộn phiền và lo lắng dồn dập trong năm làm vai ta như nặng hơn, lưng ta như còng hơn, và hơi thở của ta như nặng nề, mệt mỏi hơn.
Cuối năm, chúng ta lại cố giũ bỏ đi tất cả những mệt mõi và phiền muộn trong năm cũ để đón chào một năm mới với niềm tin yêu, hy vọng mới.
Nếu sau mỗi một ngày, chúng ta đều biết giũ bỏ đi hết tất cả mọi ưu tư và phiền muộn trong ngày, rồi sáng thức dậy, chúng ta lại bắt đầu với một niềm tin yêu, hy vọng mới thì cuộc sống sẽ đẹp biết là bao.
Nếu sau mỗi một ngày, chúng ta đều biết giũ bỏ đi hết tất cả mọi ưu tư và phiền muộn trong ngày, rồi sáng thức dậy, chúng ta lại bắt đầu với một niềm tin yêu, hy vọng mới thì cuộc sống sẽ đẹp biết là bao.
Nguồn: Sưu Tầm
ĐẮC NHÂN TÂM
Hai mươi gợi ý giúp vượt qua nỗi sợ hãi
Dale Carnegie không phải là không bao giờ sợ hãi, nhưng ông biết cách đương đầu với nó và cho mọi người biết rằng ông sẽ chiến đấu đến cùng. Bên dưới là một số câu trích từ tuyển tập “lời hay ý đẹp” của Dale Carnegie. Những ngôn từ của ông luôn cho thấy tinh thần không khuất phục trước nỗi sợ:
1. “Bạn có thể chế ngự được bất kỳ nỗi sợ hãi nào nếu bạn quyết chí làm như vây. Hãy nhớ rằng, nỗi sợ không tồn tại ở đâu cả ngoại trừ trong tâm trí bạn.”
2. “Khi bạn sợ hãi, hãy luôn ghi nhớ những điều bạn phải làm. Nếu bạn có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, bạn sẽ không cảm thấy sợ hãi.”
3. Nếu bạn muốn xây dựng lòng can đảm thì hãy làm điều mà bạn thấy sợ và tiếp tục làm như vậy cho đến khi bạn có một bề dày kinh nghiệm thành công ở phía sau. Đây là cách chế ngự sự sợ hãi nhanh chóng và đảm bảo nhất đã từng được phát hiện.
4. “Các đánh bại sự sợ hãi: Đưa ra hướng hành động và làm theo đó. Hãy luôn giữ sự bận rộn và làm việc say mê đến mức bạn quên đi sự sợ hãi”
5. “Hãy đối mặt với vấn đề dường như đang lấn áp bạn và bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng nỗi sợ hãi sẽ tan chảy.”
6. “Để chế ngự sự sợ hãi và lo lắng, hãy luôn bận rộn!”
7. “Sợ hãi là một kẻ bốc phét và hèn nhát; để chế ngự nỗi sợ hãi, ta chỉ cần quên đi sự có mặt của nó. Bạn có thể làm được việc đó” (Carnegie 27)
8. “Không hành động sinh ra sự nghi ngờ và sợ hãi. Hành động sinh ra sự tự tin và can đảm. Nếu bạn muốn chế ngự sự sợ hãi thì đừng ngồi ở nhà và nghĩ về nó. Hãy ra ngoài và khiến mình bận rộn.”
9. “Hãy xét kỹ lại những nỗi sợ hãi hiện giờ và xem bao nhiêu trong số đó là vô nghĩa. Nếu bạn thành thật với bản thân thì bạn sẽ có thể thấy rằng hầu hết đều không có căn cứ.”
10. “Nếu bạn muốn chế ngự nỗi sợ hãi thì đừng suy nghĩ về bản thân. Hãy cố người khác và nỗi sợ của bạn sẽ biết mất”
11. “Lần tới khi bạn sợ hãi trước một nhiệm vụ nào đó thì hãy cứ lao vào nó và hoàn tất những điều không thể. Việc này có thể làm được; nếu bạn có sự tin tưởng tuyệt đối vào bản thân thì bạn có thể làm được.”
12. “Hãy nắm bắt cơ hội! Cuộc sống chính là cơ hội. Người đi xa nhất thường là người dám làm và can đảm. Con thuyền ‘chắc chắn’ chẳng bao giờ chịu xa bờ.”
13. “Hầu hết chúng ta đều can đảm hơn mình tưởng.”
14. “Bạn sẽ không bao giờ bị đánh bại nếu bạn không nghĩ công việc đó là không thể.”
15. “Cách khắc phục sự e dè và mắc cở tốt nhất trên giới chính là quan tâm đến người khác, nghĩ về họ và kỳ diệu thay, sự nhút nhát của bạn sẽ biến mất. Hãy làm điều gì đó cho người khác. Hãy tập giúp đỡ người khác, cư xử thân thiện và bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy những điều xảy ra.”
16. “Xây dựng thành công từ thất bại. Sự chán nản và thất bại là hai bậc thang vững chắc dẫn đến thành công. Không có điều gì khác có thể giúp nhiều cho một người nếu người đó không chịu tìm tòi và tích lũy kinh nghiệm. Hãy nhìn lại. Bạn có thây những chỗ mà thất bại giúp bạn không?”
17. “Hãy giúp người khác và bạn sẽ thấy sự rụt rè của mình tan biến như làn sương buổi sáng trên cánh đồng bắp Missouri vào tháng 7”.
18. “Đây là cái thời kịch tính hóa. Chỉ nêu lên sự thật là không đủ. Sự thật phải được làm trở nên sinh động, thú vị và kịch tính. Bạn phải dùng đến nghệ thuật đánh bóng mình. Phìm ảnh cũng thế. Đài phát thanh cũng thế. Và bạn sẽ phải làm như vậy nếu bạn muốn được chú ý.”
19. “Cách để có được lòng nhiệt tình là tin vào những gì bạn đang làm và tin vào chính bạn cũng như muốn thực sự hoàn thành điều gì đó. Lòng nhiệt tình sẽ nối gót theo như ngày và đêm.”
20. “Bạn sẽ chẳng đi đến đâu trên cái thế giới này khi không có sự ham muốn làm một việc gì đó.”
Sưu tầm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

